Kiếp trước, Tô Nguyên Dữu vốn là một ma tu tung hoành ngang dọc giữa thời mạt pháp, tính tình ngông cuồng đến mức trời không dung đất không tha, người gặp người ghét, chó thấy chó sầu, rốt cuộc cũng tự mình chuốc lấy cái chết.
Nào ngờ vận rủi vẫn chưa buông tha, cô lại xuyên vào một cuốn sách. Thân phận mới của cô là thiên kim thật mười bảy tuổi vừa được tìm về trong kịch bản tráo đổi thân phận kinh điển. Mà thiên kim giả kia lại chính là nữ chính, được miêu tả với đủ lời lẽ hoa mỹ như ôn nhu lương thiện, đoan trang hiền thục, được cả cha mẹ lẫn anh trai nâng niu như trứng mỏng. Ngược lại, thiên kim thật là Tô Nguyên Dữu đây lại bị ghét bỏ đến tận cùng xương tủy...
Khi đối mặt với nữ chính mang đậm phong cách bạch liên hoa đang khóc lóc thảm thiết: "Oa oa, cha mẹ hãy để con đi đi, chỉ khi con đi rồi thì em gái mới không nghĩ đến chuyện bỏ nhà ra đi nữa."
Tô Nguyên Dữu chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp tặng cho cô ta mấy cái tát giòn giã: "Còn dám mở miệng khóc lóc nữa sao, bà đây cứ thấy mặt cô lần nào là sẽ đánh lần đó!"
Đối mặt với cặp cha mẹ thiên vị đến mù quáng trách móc: "Tiểu Kiều vô tội, sao lòng dạ con lại hẹp hòi ích kỷ đến thế, ngay cả em ấy mà con cũng không dung chứa nổi sao?"
Tô Nguyên Dữu dửng dưng xòe tay đáp trả: "Đúng vậy đấy, thế thì phải làm sao bây giờ? Nếu không chịu được thì các người cứ việc báo cảnh sát đi."
Tô Nguyên Dữu thẳng tay vung một bạt tai đánh bay hắn ra xa: "Trong nhà không có gương để soi thì ít nhất cũng phải có vũng nước tiểu để tự nhìn lại mình chứ?"
Trở về thực tại, Tô Nguyên Dữu khoác trên người chiếc áo sơ mi trắng đơn điệu cùng chiếc quần bò đã bạc màu, đứng nhìn căn biệt thự xa hoa lộng lẫy sừng sững trước mắt mà khóe miệng không khỏi giật giật.
Nghĩ đến đường đường là một Đại ma vương khét tiếng thời mạt pháp, vậy mà cũng có ngày cô lại xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết mình từng đọc qua cho đỡ buồn chán.
Một cuốn tiểu thuyết máu chó xoay quanh đề tài "thật giả thiên kim".
Phàm là kẻ tu Ma, xưa nay hiếm có ai phi thăng thành công, bản thân cô cũng chẳng hề trông mong mình sẽ đạt được cảnh giới đó.
Chính vì thế, cô sống buông thả, muốn chơi thế nào thì chơi, cả ngày chỉ biết quậy phá đến mức long trời lở đất.
Kết cục là thành công chọc giận cả thiên hạ, bị các tu sĩ chính đạo vây công tiêu diệt, cuối cùng đành phải chọn cách tự bạo.
Tô Nguyên Dữu thử bấm đốt ngón tay tính toán, sắc mặt lập tức tối sầm.
Chết tiệt thật! Tại sao thế giới này lại không tồn tại lấy một chút ma khí nào vậy?
Chẳng lẽ kiếp sống này cô buộc phải làm một người phàm trần yếu đuối hay sao?
Không thể nào, nếu vậy thì thà để cô chết quách đi cho xong!
Mang theo tâm trạng chán nản cùng cực, Tô Nguyên Dữu lầm lũi đi theo quản gia bước vào trong. Chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy đại sảnh được bài trí cực kỳ sang trọng, từng chi tiết đều toát lên sự giàu có nứt đố đổ vách của Tô gia.
Lúc này, cha mẹ ruột của cô cùng nữ chính - tức thiên kim giả Tô Giảo Giảo - đang mải mê nói cười vui vẻ, hoàn toàn không hề hay biết sự hiện diện của cô và quản gia.
Mãi cho đến khi quản gia không thể nhẫn nại thêm được nữa, đành phải khẽ ho khan một tiếng để nhắc nhở, cả nhà ba người bọn họ mới giật mình quay lại nhìn thấy Tô Nguyên Dữu.
Lâm Văn Sơ có chút ngượng ngùng đứng dậy, ánh mắt bà dừng lại trên người thiếu nữ gầy gò đang đứng trước mặt. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, chiếc quần bò bạc phếch, nhưng nổi bật hơn cả là đôi mắt hẹp dài lạnh lùng vô cảm đang nhìn chằm chằm vào bà.
Bị ánh mắt ấy soi xét, Lâm Văn Sơ cau mày tỏ vẻ không vui, nhưng khi lướt qua dáng vẻ gầy guộc đáng thương của cô, bà ta vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Là Nguyên Dữu đấy à, con về được đến nhà là tốt rồi."
Đứng bên cạnh là Tô Giảo Giảo đang diện một chiếc váy công chúa lộng lẫy. Dưới hàng lông mày cong vút là đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp liên hồi, làn da trắng hồng mịn màng cùng mái tóc đen nhánh bóng mượt khiến cô ta trông chẳng khác nào một con búp bê sứ tinh xảo, vô cùng đáng yêu.
Cô ta quay sang nhìn Lâm Văn Sơ, giọng nói nhuốm màu buồn bã cất lên: "Mẹ ơi, em gái đã trở về rồi, vậy con... có phải con nên rời khỏi Tô gia để nhường chỗ không?"
Nghe Tô Giảo Giảo nói những lời tủi thân như vậy, Lâm Văn Sơ vội vàng ôm chầm lấy cô ta vào lòng, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc cô ta mà trấn an: "Giảo Giảo ngốc nghếch à, con cứ yên tâm, cho dù Nguyên Dữu có quay về đi chăng nữa thì con vẫn mãi là con gái ruột thịt của Tô gia chúng ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)