Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Ta Dựa Làm Ruộng Thay Đổi Số Phận Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

"Ừ, được, vậy ngươi cứ từ từ mà ăn, ta đi làm việc đây." Đậu bà tử gật đầu lia lịa, xoay người rời đi, nhưng khi bước đến cửa ngục còn không quên quay đầu lại liếc nhìn Cố Nhiễm thêm một cái đầy ẩn ý.

Cố Nhiễm suy nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra nguyên do.

E rằng, hành động nàng đưa một miếng vàng lá cho Lưu dịch trưởng đã khơi dậy lòng tham không đáy của mụ đàn bà này.

Ban đầu, Đậu bà tử nhận tiền của Tần gia là để lo việc chôn cất cho nàng. Đến lúc đó, bất cứ thứ gì lục soát được trên thi thể nàng đều sẽ thuộc về bà ta. Vì thế, trong mắt Đậu bà tử, miếng vàng lá kia vốn dĩ phải là vật trong túi của mụ.

Nhưng trớ trêu thay nàng lại sống lại, khiến bà ta không những không có vàng lá mà còn uổng công mất đi mười lượng bạc. Thêm vào đó, lúc nãy nàng còn hứa hẹn sẽ cảm tạ bà ta hậu hĩnh, có lẽ mụ cho rằng trên người nàng vẫn còn giấu giếm tiền bạc, nên dứt khoát hạ độc thủ để chiếm đoạt toàn bộ tài sản làm của riêng?

Dù sao nàng cũng là tội nhân bị Tần gia vứt bỏ, trong danh sách của Trần giải quan cũng đã được tính là người chết. Tại trạm dịch này, người biết nàng còn sống chỉ đếm trên đầu ngón tay: Đậu bà tử, ngục tốt canh giữ và Lưu dịch trưởng.

Nhân lúc Lưu dịch trưởng chưa kịp phái người đi thông báo, bà ta ra tay giết người diệt khẩu, sau đó phao tin nàng đột ngột bệnh nặng qua đời, chuyện này cũng sẽ chẳng gây ra sóng gió gì lớn.

Suy đoán của Cố Nhiễm hoàn toàn chính xác.

Đậu bà tử quả thực đã nổi lòng tham, muốn nuốt trọn số tiền bạc trên người vị Tần Tứ nãi nãi này.

Vừa khéo vị Tần Tứ nãi nãi lại kêu đói bụng, nhờ bà ta tìm chút đồ ăn. Thế là bà ta nghĩ, đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho trót. Sau khi trở về phòng bếp, bà ta lục tung đồ đạc một hồi, cuối cùng tìm ra được gói thuốc bột dùng để xua đuổi rắn rết còn sót lại từ mùa hè năm ngoái.

Dịch trạm Thanh Dịch nằm ven đường núi quan đạo, mùa xuân hạ nơi đây không chỉ nhiều thú dữ mà còn lắm ruồi muỗi, rắn rết độc hại. Phòng bếp là nơi quan trọng nên tự nhiên cũng được phát cho không ít loại thuốc độc phòng trừ côn trùng này.

Đậu bà tử nhanh nhẹn nhóm lửa, hâm nóng nồi cháo kê đã nấu từ sớm, múc ra một bát đầy. Cầm gói thuốc độc trên tay, bà ta chỉ do dự trong thoáng chốc rồi cắn răng rắc hết vào bát. Định dùng ngón tay khuấy, nhưng lại sợ dính độc nên đổi sang dùng đũa khuấy đều, sau đó lấy thêm hai cái bánh bao đông cứng mang đi cùng.

Đến lúc phát hiện bánh bao lạnh ngắt khó nuốt, vị Tần Tứ nãi nãi kia chắc chắn sẽ lựa chọn húp bát cháo kê nóng hổi thơm lừng này.

Để rồi ả ta sẽ chết bất đắc kỳ tử!

Sau đó, bà ta chỉ cần bẩm báo với Lưu đại nhân rằng vị Tần Tứ nãi nãi này hồi quang phản chiếu rồi tắt thở, là có thể lừa gạt cho qua chuyện êm thấm.

Đậu bà tử khấp khởi mừng thầm trong lòng, bước ra khỏi khu nhà giam, dự tính chờ thêm một lát nữa sẽ quay lại thu dọn thi thể cho Cố Nhiễm.

Lúc này, trong lao ngục, Cố Nhiễm đưa tay sờ lên vầng trán đang nóng hầm hập.

Vốn dĩ nhìn bát cháo kê nóng sốt này nàng rất muốn uống để làm ấm cơ thể, nhưng hiện tại đã sinh nghi, chỉ có thể nuốt nước miếng từ bỏ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc