Nhưng để tránh bị người khác chú ý, trước khi vào không gian làm việc, nàng vẫn phải dùng lò sưởi để hơ ấm chăn, như vậy đắp cũng thoải mái hơn.
Nếu không, trong thời tiết ngày càng lạnh, nàng mặc ít như vậy, đắp một chiếc chăn mỏng như vậy mà không bị lạnh, nhất định sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Vì vậy, Cố Nhị Nương quyết định sẽ làm tốt công việc giữ ấm.
Mẹ con Mạch đại thẩm nhìn thấy hành động của Cố Nhị Nương, nhìn lại chăn đệm của họ - tuy là mang theo từ nhà, nhưng cũng mỏng, dùng lò sưởi làm ấm chăn rồi ngủ, quả là một biện pháp hay, thế là Mạch đại thẩm liền mở lời mượn Cố Nhị Nương lò sưởi.
"Cái đó, Cố... Tần phu nhân..."
"Gọi ta là Cố Nhị Nương là được."
"Cố Nhị Nương, có thể cho chúng ta mượn lò sưởi này một lát được không, để chúng ta cũng hơ ấm chăn?", Mạch đại thẩm hỏi thẳng.
"Đúng vậy, Cố tỷ tỷ, mấy đêm trước chúng ta ngủ ngoài trời tuyết, lạnh lắm.", Sau một ngày tiếp xúc, nói chuyện với Cố Nhị Nương nhiều hơn, Mạch Hương cũng không còn câu nệ như lúc mới đến nữa, liền than thở với nàng.
"Như vậy…" Cố Nhiễm nhìn lò sưởi nhỏ đã dùng hết than của mình, trong lòng vô cùng do dự.
"Cái kia, chúng ta cũng không dùng không lò sưởi của cô nương, một ngày một văn tiền, thế nào?" Mạch đại thẩm thấy Cố Nhiễm do dự, liền rất biết ý mà ra giá.
"Vậy, được rồi!"
Ban đêm ngủ đắp chiếc chăn mỏng đã được hơ ấm, bên trên lại đắp thêm một lớp nệm rơm, đảm bảo ấm áp.
Kiếp trước khi nàng chưa được kiểm tra linh căn có thể tu tiên, nhà nghèo khó, cha mẹ phàm nhân đã dạy nàng làm nệm rơm như vậy để qua mùa đông.
Vừa se dây thừng, nàng vừa nhìn sang Bùi Lục Nương ở cách đó không xa, thấy nàng ấy cũng đã sắp xếp xong chăn đệm của mình, nằm xuống ngủ từ lúc nào.
Se dây thừng được một lúc, hai mẹ con Mạch đại thẩm đã hơ ấm xong chăn đệm, trả lại lò sưởi cho nàng.
Cố Nhiễm thêm mấy cục than vào, cố ý đặt lò sưởi gần phía Bùi Lục Nương, sau đó cởi áo bông trải lên chăn mỏng, cũng nằm xuống.
Sau khi tất cả mọi người đã nằm xuống nghỉ ngơi, không bao lâu sau, trong nhà lao vang lên tiếng hít thở đều đều.
Chắc là do trước khi đến trạm dịch đã bị giày vò mệt mỏi, nên lúc này bọn họ rất nhanh đã ngủ say.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Cố Nhiễm khẽ khàng chống tay ngồi dậy. Nàng đưa mắt nhìn quanh, lắng nghe nhịp thở đều đều xác định mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ, lúc này mới an tâm nằm xuống, kéo tấm chăn mỏng trùm kín đầu, tay ôm lấy chiếc lò sưởi nhỏ rồi lặng lẽ tiến vào phòng làm việc trong không gian riêng.
Bước vào chốn quen thuộc, nàng theo lệ cũ mở nắp lò sưởi, cẩn thận hơ nóng mảnh vỏ quýt đặt trên bàn án. Đây là phần vỏ nàng giữ lại sau khi ăn một quả quýt đỏ vào ban ngày. Trừ ngày đầu tiên được thưởng thức thoải mái, hiện tại mỗi ngày Cố Nhiễm chỉ dám ngắt một quả, tuyệt đối không dám ăn nhiều hơn.
Chậu quýt đỏ này vốn là giống quý hiếm, được trồng bằng bí pháp đặc biệt để kìm hãm chiều cao, kích thước chỉ tương đương những chậu quất cảnh thường thấy vào dịp Tết, chủ yếu dùng để thưởng ngoạn chứ không phải để lấy quả. Nhìn qua thì cành lá xum xuê, trái đỏ trĩu trịt, nhưng thực tế đếm kỹ cũng chỉ vỏn vẹn hơn bốn mươi quả, nàng buộc phải tính toán chi li, ăn dè sẻn từng chút một.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)