Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Tâm ma thật là tiện lợi.

Sở Kinh Lan chỉ làm như không thấy đám mây đen trên không, y nghe Tô Bạch Mạt nói, không vội vàng đồng ý, mà hỏi một cách bình tĩnh: "Là người như thế nào?"

Tô Bạch Mạt vẻ mặt ngây thơ: "Là một thiếu niên trạc tuổi chúng ta."

Sở Kinh Lan gật đầu, chờ đợi câu tiếp theo.

Nhưng Tô Bạch Mạt đã nói xong, chớp chớp mắt nhìn Sở Kinh Lan.

Tiêu Mặc: "Hết rồi sao?"

Sở Kinh Lan: "Hết rồi sao?"

Hai người gần như đồng thanh, nói xong, đều rơi vào sự im lặng kỳ lạ.

Tiêu Mặc/Sở Kinh Lan: Sao lại nghĩ giống nhau như vậy!

Rõ ràng, cả hai đều cảm thấy sự ăn ý này thật xúi quẩy.

Còn Tô Bạch Mạt hoàn toàn không nhận ra luồng sóng ngầm giữa hai người, ngạc nhiên nói: "Đúng vậy?"

Sở Kinh Lan gạt bỏ cảm giác không thoải mái về tâm ma ra khỏi đầu, nói với Tô Bạch Mạt: "Thân phận của hắn, phẩm chất của hắn, những điều này ngươi biết gì không?"

Tô Bạch Mạt đến giờ mới hiểu y đang hỏi gì, bừng tỉnh: "Hiện giờ hắn bị thương nặng, chưa tỉnh lại, ta không biết gì cả."

"Nhưng ta rất muốn cứu hắn, không thể để hắn chết."

Tô Bạch Mạt nói một cách chính nghĩa, Sở Kinh Lan liền để cậu ta dẫn đường, kết quả đến nơi mới phát hiện, là vùng ngoại ô hoang dã, một thiếu niên bị thương nằm trong bụi cỏ, dáng vẻ chật vật, máu me trên người không ít, chỉ có khuôn mặt là còn chút sạch sẽ.

Không những không di dời hắn vào chỗ an toàn, mà vết thương cũng không được xử lý.

Đây chính là người mà Tô Bạch Mạt nói đã cứu.

Cứu rồi, nhưng hoàn toàn không cứu.

Tiêu Mặc không nhịn được mà "ha" một tiếng mỉa mai.

Cậu cũng đã nhận ra người bị thương thảm thương này là ai trong nguyên tác. Dù rằng Tô Bạch Mạt sau này có nhiều hậu cung, nhưng luôn có vài người rất đặc biệt. Ví dụ như vị hôn phu thuở thiếu niên - Sở Kinh Lan và người đầu tiên mà cậu ta cứu thiếu chủ của Huyễn Kiếm Môn Đới Tử Thịnh.

Trong nguyên tác, cũng là Sở Kinh Lan cùng Tô Bạch Mạt cứu người này. Chỗ nghỉ và thuốc men đều là do Sở Kinh Lan cung cấp, nhưng sau khi Sở Kinh Lan nhường nhà lại cho Tô Bạch Mạt thì không bao giờ đến nữa, vì vậy khi Đới Tử Thịnh tỉnh dậy chỉ thấy mỗi Tô Bạch Mạt.

Hắn tưởng rằng Tô Bạch Mạt là ân nhân cứu mạng duy nhất của mình, ấn tượng rất tốt, muốn báo đáp ân tình cứu mạng bằng mọi giá. Ở giai đoạn đầu, Đới Tử Thịnh đã giúp đỡ Tô Bạch Mạt rất nhiều và cũng là người đưa cậu ta lên Trung Giới.

Đầu tiên là cảm kích, sau đó là động lòng, Đới Tử Thịnh thuận theo tự nhiên trở thành một trong những hậu cung của Tô Bạch Mạt.

Nếu không có Sở Kinh Lan, Đới Tử Thịnh sẽ phải nằm đó mà không biết sẽ ra sao?

Đới Tử Thịnh không mặc y phục của Huyễn Kiếm Môn, nhưng thẻ bài bên hông vẫn còn. Với người sau khi trưởng thành sẽ được đưa tới Huyễn Kiếm Môn tu hành, Sở Kinh Lan tự nhiên nhận ra thẻ bài này.

Y kiểm tra thương thế của Đới TửThịnh, dùng linh lực làm dẫn, tạm thời cầm máu cho vết thương trên eo của hắn ta.

Vì là người của Huyễn Kiếm Môn, người bình thường sẽ nghĩ rằng mang về Sở Gia là hợp lý, dù sao Sở Gia cũng có qua lại với Huyễn Kiếm Môn.

Nhưng Sở Kinh Lan không nghĩ vậy.

Y nói với Tô Bạch Mạt: “Dưới chân núi Bạch Sơn có một ngôi nhà tạm của Sở Gia, hiện đã hoang phế, không có người ngoài, đưa hắn ta đến đó.”

Tô Bạch Mạt gật đầu lia lịa.

Sở Kinh Lan: “Ngươi cõng hắn ta lên."

Tô Bạch Mạt ngẩn ra: “Hả?”

Sở Kinh Lan: “Còn có vấn đề gì sao?"

Tô Bạch Mạt nhìn Đới Tử Thịnh nằm trên đất, nhìn lại Sở Kinh Lan ngọc thụ lâm phong, rồi tự ước lượng cái thân nhỏ bé của mình, không tin nổi nhìn Sở Kinh Lan.

Sở Kinh Lan không chút dao động, bình tĩnh nhìn lại.

Một lúc sau, Tô Bạch Mạt đành chịu thua: “...Không có.”

Sở Kinh Lan gật đầu: “Ta dẫn đường.”

Tô Bạch Mạt nói là không có, nhưng biểu cảm và hành động đều rất oan ức. Cậu ta vẫn không từ bỏ hy vọng mà yếu ớt nhìn Sở Kinh Lan thêm một cái. Ánh mắt ấy đầy ý tứ, chỉ cần là người biết thương hoa tiếc ngọc hay hiểu ý một chút, chắc chắn sẽ đập ngực nói: “Ta cõng cho!"

Nhưng Sở Kinh Lan mắt mờ, ý tứ tràn đầy của Tô Bạch Mạt đành cho chó ăn.

Tô Bạch Mạt: “...”

Cậu ta đành phải cõng Đới Tử Thịnh lên.

Nói thật, đều là người tu tiên, nhìn yếu đuối thế nào đi nữa cũng không đến nỗi không cõng nổi một người cùng tuổi có trọng lượng bình thường, nhưng Tô Bạch Mạt lại tỏ ra rất khó khăn, lúc đứng dậy còn lảo đảo.

Sở Kinh Lan làm gì?

Y xác nhận Tô Bạch Mạt không bị vấp ngã, thậm chí không thèm đưa tay đỡ, quay người dẫn đường: “Đi theo ta."

Ngày hôm nay Tô Bạch Mạt đã trải qua đủ chuyên không nói nên lời, cậu ta mím môi, oan ức mà theo sau.

Tiêu Mặc ở trên không trung cười đến mức cả người như cái bánh bao đang rung rinh.

Tiêu Mặc: “Vui quá!”

“Hệ thống, ngươi xem, hành vi của Sở Kinh Lan thường có hai cách giải thích, một là thẳng nam, hai là hắn căn bản không có cảm giác với cậu ta.”

“Không có cảm giác nghĩa là không có tình cảm, không thích, vì vậy giữ đúng chừng mực, không quá nuông chiều.”

Sở Kinh Lan có thể giúp đỡ Tô Bạch Mạt, thực ra nếu Tô Bạch Mạt không có ý định nũng nịu, vốn dĩ Sở Kinh Lan cõng người cũng không sao.

Nhưng Tô Bạch Mạt lại quá lộ liễu nên Sở Kinh Lan mới vạch ra ranh giới rõ ràng như vậy, không để Tô Bạch Mạt đến quá gần.

Tiêu Mặc xoay quanh Sở Kinh Lan một vòng, rồi lại xoay quanh Tô Bạch Mạt đang cõng người, cảm thán: “Ai mà ngờ sau này y sẽ hiến dâng mạng sống vì Tô Bạch Mạt chứ?"

Nói xong câu này, Tiêu Mặc nghĩ tới tình trạng chết chóc của Sở Kinh Lan trong nguyên tác, tâm trạng tốt một chút vừa mới nhen nhóm đã tắt ngấm.

Cậu nhìn Sở Kinh Lan, lại nhìn Tô Bạch Mạt và người nằm trên lưng cậu ta, đột nhiên thấy rất chán.

Kết cục của Đới Tử Thịnh cũng không thể nói là tốt đẹp, bởi vì hắn ta vốn là người rất thuần khiết, không giống một số hậu cung khác sẵn sàng chia sẻ Tô Bạch Mạt, hắn ta ban đầu dù sao cũng không thể chấp nhận, nhưng đã yêu đến chết đi sống lại, trải qua đủ các cảnh ghen tuông, phẫn nộ trong tiểu thuyết, cuối cùng đành thỏa hiệp.

Mọi người đều yêu Tô Bạch Mạt, mà Tô Bạch Mạt chẳng cần làm gì cả.

Mệnh của nhân vật chính, sinh ra trong bát vàng, lớn lên trong tình yêu thương, thật khác với cậu, Tiêu Mặc mệnh mỏng như giấy.

Nhiều người tốt như vậy, nhiều tấm lòng chân thật mà người khác không thể cầu được, Tô Bạch Mạt đều phụ lòng.

Sở Kinh Lan nghe thấy Tâm Ma dường như khẽ hừ một tiếng, y không để lộ dấu vết gì, liếc nhìn qua, chỉ thấy đám sương mù lững thững đi theo, kỳ lạ là, không giống như thái độ thong thả phơi nắng bình thường, mà giống như... héo úa?

Hả?

Ở đây có thứ gì có thể áp chế Tâm Ma sao?

Mỗi người một suy nghĩ rất nhanh đã đến căn nhà gỗ bỏ hoang. Dù nói là bỏ hoang nhưng nhà cửa chắc chắn, giường chiếu ghế ngồi đầy đủ, hoàn toàn có thể nghỉ chân.

Tô Bạch Mạt đặt Đới Tử Thịnh xuống. Quần áo trên người cậu ta bị bùn và máu làm bẩn, cũng rất nhếch nhác. Cậu ta bĩu môi, lau mồ hôi, ra suối gần đó rửa sạch, Sở Kinh Lan thì lấy thuốc và băng từ trong vật phẩm lưu trữ, băng bó cho Đới Tử Thịnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc