"Ui da..."
Khương Tịnh Lan cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, thái dương cũng giật thình thịch, còn chưa mở mắt đã ngửi thấy một mùi ẩm mốc cũ kỹ, điên cuồng xâm chiếm các giác quan của cô.
Tối qua là sinh nhật của cô bạn thân Vân Vi, cô ấy tổ chức tiệc trên một du thuyền xa hoa, rượu sâm panh hảo hạng, người mẫu nam tuấn tú... Khương Tịnh Lan mơ hồ nhớ rằng bạn thân đã đặc biệt chọn cho mình một người mẫu nam hàng đầu, có ngoại hình, có vóc dáng.
Cô rất hài lòng, nhớ rằng lúc pháo hoa nở rộ, cô vừa định đưa tay chạm vào người mẫu nam đang đỡ mình, sau đó... sau đó thì hoàn toàn mất trí nhớ tạm thời.
Khương Tịnh Lan đưa tay xoa xoa thái dương đau nhức, rồi mới từ từ mở mí mắt nặng trĩu.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Khương Tịnh Lan tỉnh ngủ ngay lập tức, máu như đông cứng lại.
"Đây là cái nơi quỷ quái nào vậy?"
Trước mắt là bức tường đất loang lổ, trên đó còn dán những tờ báo cũ đã ố vàng, dưới thân là chiếc giường ván gỗ chỉ cần trở mình là kêu "kẽo kẹt".
"A..." Đầu càng đau hơn, cơn đau nhói dữ dội lập tức bùng nổ trong đầu, đúng lúc này, một luồng ký ức không thuộc về cô như thủy triều ập tới.
Vô số mảnh ký ức hỗn loạn như đèn kéo quân điên cuồng lóe lên trong đầu, tốc độ nhanh đến mức không thể nắm bắt, đột nhiên mảnh ký ức như thủy triều rút đi, Khương Tịnh Lan mới tỉnh táo lại.
Cô vậy mà xuyên sách rồi!
Còn xuyên vào một cuốn truyện niên đại mà mấy hôm trước cô bạn thân Vân Vi điên cuồng than thở với mình.
Chỉ vì trong sách có một nữ phụ ác độc không chỉ trùng tên trùng họ với cô, thậm chí cả dung mạo cũng giống cô đến kinh ngạc, Vân Vi mới đưa sách cho cô xem.
Lúc đó Khương Tịnh Lan chỉ cảm thấy nhàm chán buồn cười, còn mang theo một chút phản cảm, nên đã nhờ người dò hỏi về tác giả viết cuốn sách.
Kết quả... không hỏi thì thôi, vừa hỏi cô chỉ muốn thổ huyết, tác giả lại chính là bạn học thời đại học của cô.
Tô Thanh Nguyệt, người bề ngoài dịu dàng nhưng thực chất lòng dạ hẹp hòi, luôn âm thầm ghen tị với dung mạo và gia thế của cô.
Cô ta vậy mà đã viết hết sự ghen tị đen tối đối với mình vào trong sách, biến cô thành nữ phụ ác độc có số phận bi thảm!
Cuốn sách này tên là "Quân Nhân Cục Mịch Cưng Chiều Vô Độ", mà cô, Khương Tịnh Lan, lại là người vợ trước ác độc chết sớm của nam chính trong sách.
Trong truyện,"Khương Tịnh Lan " dựa vào vẻ đẹp trời sinh, ỷ vào sắc đẹp làm càn, quậy long trời lở đất, tham mộ hư vinh đến cực điểm, vì muốn bám vào Lục Chí Diễn tuấn tú nhiều tiền mà không tiếc thủ đoạn hạ tiện bỏ thuốc, bày trò gạo nấu thành cơm.
Lục Chí Diễn phẩm hạnh tốt đẹp, gia đình rất tốt, dù chán ghét nhưng vì trách nhiệm, cũng đành phải cưới cô ta*. (*Khi xưng hô với nguyên chủ sẽ để là "cô ta".)
Kết quả vừa mới kết hôn ngày thứ hai, cô ta biết tin cha của Lục Chí Diễn bị tố cáo sắp bị điều xuống cải tạo, lo lắng mình bị liên lụy liền ép Lục Chí Diễn đăng báo cắt đứt quan hệ với gia đình, vạch rõ giới hạn.
Lục Chí Diễn cốt cách cứng cỏi đương nhiên không chịu đồng ý yêu cầu vô lý này,"Khương Tịnh Lan" thấy vậy, lại dùng việc từ chối tùy quân để uy hiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
