Rất có khả năng. Thiên tài thường có khiếm khuyết về mặt tính cách, điển hình là hội chứng Asperger, hay còn gọi là tự kỷ thiên tài.
Lăng Duệ tiếp tục: “Đã có thể nói chuyện như người trưởng thành, vậy chắc con cũng hiểu một điều. Nhà họ Lăng không thể từ bỏ Khả Hân.”
Hàm ý đằng sau câu nói đã quá rõ ràng: cho dù thật sự là cô ta đẩy Thiên Phàm xuống hồ, suýt khiến cô mất mạng, thì nhà họ Lăng vẫn sẽ bảo vệ cô ta.
Thái độ ấy giống hệt sự ngang ngược không kiêng nể của Lăng Khả Hân, Thiên Phàm chẳng lấy gì làm bất ngờ. Cô bình thản hỏi lại: “Nhà họ Lăng đã suy tàn đến mức đó rồi sao?”
Chữ “suy tàn” rõ ràng đã chạm đến vảy ngược của Lăng Duệ. Trong mắt ông hiện lên một tia giận, nhưng khi bắt gặp ánh nhìn sáng trong của thiếu nữ, cơn giận ấy dần tan đi, thay vào đó là nét u ám và nỗi đau âm thầm.
“Con nói đúng, nhà họ Lăng đang tuột dốc. Trong ba thế hệ chỉ sinh ra được năm cơ giáp sư cấp SS, địa vị của chúng ta trong Quân đoàn Phòng vệ Tinh tế đã trở nên bấp bênh, điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến vị thế của cả gia tộc.”
Ông thở dài nặng nề: “Ban đầu, con từng đem lại hy vọng cho nhà họ Lăng. Ta đã luôn tin chắc rằng con có thể đưa gia tộc trở lại huy hoàng năm xưa. Nhưng tiếc là...”
Ánh mắt ông dừng lại thật lâu trên người Thiên Phàm, trong đó chứa đầy tiếc nuối, xót xa và bất lực.
“Trong thế hệ của chúng ta, chỉ có ta và cha con là cơ giáp sư cấp SS. Đáng tiếc cha con đã hy sinh trong trận chiến năm năm trước, chỉ còn lại mình ta chống đỡ, mà trong Liên bang thì một cánh tay không thể gánh nổi cả bầu trời. Trong đám trẻ tuổi bây giờ, chỉ còn Khả Hân là có khả năng trở thành cơ giáp sư cấp SS, cho nên ta không thể bỏ mặc nó.”
Lời lẽ tha thiết, tình lý đầy đủ, đứng từ góc độ lợi ích toàn gia tộc để nói chuyện. Thiên Phàm hiểu rất rõ ông đang tính toán điều gì, nhưng cô lại chẳng thể phản bác được. Trầm mặc hồi lâu, cô mở miệng: “Con cần được bồi thường. Hãy đồng ý với con vài điều kiện.”
Ánh mắt Lăng Duệ lóe lên tán thưởng. “Nói đi.”
“Thứ nhất, con muốn rời khỏi tinh cầu Quang Diệu. Ông phải đảm bảo sự an toàn của con, ít nhất là không có nguy hiểm đến từ nội bộ gia tộc.” Từ khi hiểu rõ tình thế của mình, cô đã cân nhắc kỹ điều này. Phủ họ Lăng tuyệt đối không thể ở lại, rời khỏi tinh cầu Quang Diệu càng xa càng tốt.
“Không thành vấn đề.” Lăng Duệ đáp. “Nhà họ Lăng có sản nghiệp trên sáu tinh cầu hạng nhất và mười lăm tinh cầu hạng hai. Con chọn nơi nào tùy ý, ta sẽ cử người hộ tống con rời đi. Về phần Khả Hân, ta sẽ nghiêm khắc cảnh cáo nó, đảm bảo nó không dám tới gây phiền phức nữa.”
“Thứ hai, con cần một khoản tiền.”
“Con có ba mươi triệu trong quỹ gia tộc, ngoài ra còn có một khoản thừa kế cha con để lại là một trăm hai mươi triệu. Số tiền này vốn phải đến năm hai mươi tuổi mới được sử dụng, nhưng ta có thể phá lệ cho con nhận trước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
