Lạnh lùng khép kín, khó gần, không giỏi giao tiếp, chẳng hiểu nhân tình thế thái, kiêu ngạo tự phụ, coi trời bằng vung. Đó là kết luận mà Thiên Phàm rút ra từ trí nhớ của nguyên chủ và quan sát trong mấy tháng qua.
Kiểu người này, bất kể ở thời không nào cũng không được yêu thích. Nhưng vì trước đây nguyên chủ quá mạnh, ánh sáng quá chói mắt nên người xung quanh chỉ biết nhẫn nhịn. Còn giờ đây cô mất đi sức mạnh, trở thành phế nhân, chẳng còn ai muốn nhường nhịn nữa, thậm chí oán khí tích tụ bấy lâu cũng hóa thành ác ý đậm đặc, bắt đầu bộc phát.
Lúc này, điều Thiên Phàm cảm nhận được chính là thứ ác ý tích lũy lâu ngày ấy. Đối với cô, một người càng gặp đả kích càng vươn lên mạnh mẽ thì đây ngược lại là một loại kích thích. Cô thẳng lưng, điều khiển xe lăn lướt vào trong, ánh mắt bình tĩnh không sợ hãi quét một vòng khắp sảnh.
Với một người từng chết qua một lần, mất sạch mọi thứ, thế gian này còn gì đáng sợ nữa?
“Phượng Niết...” Một loạt tiếng hít khí vang lên xung quanh, mọi người rì rầm bàn tán, vẻ mặt ai nấy đều khác nhau.
Theo phản xạ, Thiên Phàm đưa tay trái che cổ tay phải đang đeo vòng tay, để che đi ánh mắt thèm khát của đám đông. Cô biết Phượng Niết có ý nghĩa phi thường với nhà họ Lăng, nhưng không ngờ chỉ mới nhắc đến tên đã khiến cả phòng chấn động đến vậy.
Phượng Niết là một cơ giáp cấp Thần. Trong Liên bang, cơ giáp dân dụng thông thường chỉ đạt cấp C hoặc B, quân đội tiêu chuẩn là cấp A, từ cấp S trở lên mới thuộc về giới tinh anh đặc quyền. Mà cơ giáp cấp Thần thì toàn Liên bang chỉ có hơn chục chiếc, tất cả đều nằm trong tay các gia tộc lớn.
Cơ giáp cấp Thần có năng lực tác chiến vượt trội, nguồn năng lượng gần như vô hạn, tích hợp hệ thống di chuyển xuyên tinh tế, có thể thích ứng mọi môi trường và nhiệm vụ. Quan trọng hơn cả là chức năng không gian phụ mang theo.
Không gian phụ cho phép chứa cơ giáp khổng lồ trong một thiết bị nhỏ gọn. Ví dụ chiếc vòng trên cổ tay phải của Thiên Phàm chính là nơi lưu trữ Phượng Niết. Nhờ đó, cô có thể triệu hồi cơ giáp bất cứ lúc nào, nâng cao đáng kể tính linh hoạt khi chiến đấu.
Năm mười tám tuổi, sau khi đoạt quán quân Đại hội Siêu sao Cơ giáp Toàn Liên bang, nguyên chủ với tư cách là cơ giáp sư mạnh nhất của nhà họ Lăng đã tiếp nhận Phượng Niết từ tay gia chủ. Đây là chuyện có ý nghĩa đặc biệt, gần như đã định sẵn cô sẽ là người thừa kế chức gia chủ tiếp theo của dòng họ.
“Khả Hân, con nói đi.” Lăng Duệ quay lại ra hiệu cho Lăng Khả Hân lên tiếng.
Cô gái mắt đẫm lệ đứng ra khỏi đám đông, câu đầu tiên đã phủ nhận hoàn toàn: “Con không đẩy chị ấy. Là xe lăn của chị tự trượt rồi rơi xuống hồ. Con thề với trời là con chưa từng chạm vào người chị!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

