Lúc này, thiết bị liên lạc trong xe lơ lửng vang lên, là giọng nói phẫn nộ của một người công nhân: “Lão Từ, đám khốn Thụy Hào chặn cổng không cho tụi em vào xưởng, còn ngang ngược tuyên bố xưởng đã được đem thế chấp cho bọn chúng rồi, ông chủ của tụi nó đang ký hợp đồng với tổng giám đốc Hạ!”
Lão Từ hạ cánh ở cổng phía tây, bốn chiếc xe lơ lửng chở công nhân cũng nối đuôi đáp xuống. Lão Từ bàn bạc nhanh vài câu với họ, chuẩn bị tiến về cổng chính hỗ trợ Hạ Thần và đội bảo vệ.
“Khoan đã.” Lăng Thiên Phàm gọi họ lại: “Các anh cứ thế mà đi thì chẳng giải quyết được gì đâu.”
Một người trừng mắt: “Chẳng lẽ cứ đứng nhìn đám Thụy Hào ngang nhiên làm loạn trên đất của tụi mình sao?”
“Đi lái cơ giáp.” Lăng Thiên Phàm nói.
Cả năm người sững lại. Lão Từ ngập ngừng hỏi: “Cô bảo tụi tôi lái cơ giáp đuổi bọn chúng?”
“Có vũ khí, sao lại không dùng?” Lăng Thiên Phàm hỏi ngược lại: “Cơ giáp công nghiệp tuy không dùng để chiến đấu, nhưng đào một cái hố trước mặt chúng để dọa chơi thì làm được chứ nhỉ?”
Công nhân bắt đầu hiểu ra, một người cười sảng khoái: “Ý hay đấy, chi bằng chôn sống chúng luôn!”
Năm người nhanh chóng đi điều khiển cơ giáp để thị uy. Lăng Thiên Phàm điều khiển xe lăn quay đầu, dẫn theo R7 đi về phía văn phòng giám đốc. Văn phòng nằm ở tầng trệt, xe lăn lướt lên dốc phụ trợ để vào hành lang, nhưng ngay trước cửa văn phòng đã bị bốn gã đàn ông mặc đồ đen, mặt mũi hầm hầm chặn lại. Không xa, hai nhân viên bảo vệ của xưởng bị trói chặt như đòn bánh tét, quăng lăn lóc sang một bên.
“Tôi muốn gặp giám đốc.” Lăng Thiên Phàm bình tĩnh nói.
“Cút!” Một gã mặc đồ đen hùng hổ quát, túm lấy lưng ghế của xe lăn, định cưỡng ép quay đầu xe.
“Làm ơn buông tay.” Lăng Thiên Phàm vẫn giữ giọng nhẹ nhàng.
“Không cút thì ông mày tiễn con què như mày xuống địa ngục...” Gã chưa nói hết câu đã gào thảm, ôm bàn tay bị đâm thủng vài lỗ, đau đến nhảy dựng lên.
Ba gã còn lại lập tức nhào tới, rút súng tia sáng chĩa thẳng vào Lăng Thiên Phàm. Cô biết súng của chúng bắn đạn gây mê, Liên bang có luật kiểm soát vũ khí nghiêm ngặt, vũ khí nhiệt sát thương bị cấm lưu hành trong dân sự.
Nhưng bị bắn trúng đạn gây mê cũng chẳng dễ chịu gì, Lăng Thiên Phàm không muốn tự mình trải nghiệm. Khi bọn chúng vừa rút súng nhắm bắn, cô đã ấn nút trên tay vịn, một lớp khiên chắn gần như trong suốt lập tức phủ kín cơ thể cô.
Bọn mặc đồ đen sững người một chút rồi đồng loạt nổ súng, đạn tia sáng phóng tới vù vù, chạm vào tấm khiên rồi hóa thành từng vòng ánh sáng hắt ra. Lăng Thiên Phàm ngồi bên trong, cười khẩy đầy khinh thường, lớp khiên này thiết kế dựa trên khiên phòng thủ của cơ giáp, tuy không phải cấp cao, nhưng chống đạn gây mê là quá dễ dàng.
Có qua phải có lại. Từ lớp ngoài cùng của khiên xe lăn bật ra một vòng kim loại màu đen, rồi “vèo vèo vèo” phóng ra hàng loạt kim châm thép. Đám người kia bất ngờ không kịp trở tay, bị đâm tới mức gào khóc thảm thiết, đội hình rối loạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)