Một loạt động tác đã thành thói quen, cô thực hiện trôi chảy, chẳng khác gì người bình thường đứng lên ngồi xuống. Cô vốn là người có năng lực thích nghi mạnh, từ trước đến nay đều vậy.
Thấy trời hôm nay đẹp, ngoài cửa sổ sát đất cỏ xanh hoa nở, cô định ra ngoài đi dạo một chút. Nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nữ the thé chói tai: “Lăng Thiên Phàm, lăn ra đây cho tôi! Rõ ràng là cô tự ngã xuống nước, còn vu cho Khả Hân đẩy! Cô đã là phế nhân rồi, còn muốn liên lụy đến Khả Hân nữa sao?”
“Bíp bíp.”
Âm thanh điện tử vang lên, quản gia máy R7 của cô lạnh nhạt đáp lại bằng giọng vô cảm: “Thím Tư xin dừng bước, gia chủ đã dặn, không ai được quấy rầy tiểu thư Thiên Phàm nghỉ ngơi.”
“Lăng Thiên Phàm, ra đây! Mau theo tôi đến gặp gia chủ nói rõ mọi chuyện!” Người phụ nữ bên ngoài không buông tha, tiếp tục gào thét om sòm.
Thiên Phàm bất đắc dĩ thở dài. Đây chính là bi kịch khi sinh ra trong hào môn. Nhân sự rối ren, quan hệ phức tạp, nhất là khi ngã từ mây cao xuống bùn đen, những kẻ từng tâng bốc nay liền xé mặt nạ, người nói lạnh cũng đã nhiều, kẻ giẫm thêm mới đáng sợ.
Kẻ ngoài cửa chính là một ví dụ. Bà ta là thím Tư của nguyên chủ, tên Đỗ Viện, xuất thân từ một gia tộc hạng hai, gả vào nhà họ Lăng rồi sinh được hai con gái, con cả tên là Lăng Khả Hân, bằng tuổi Thiên Phàm.
Quá trình xuyên không của Thiên Phàm rất đau đớn. Lúc cô mở mắt ra, thân thể đang bị nhấn chìm trong làn nước đen lạnh lẽo, nửa người dưới bị cố định trên xe lăn, không thể cử động, chỉ biết tuyệt vọng vùng vẫy hai tay cho đến khi ngất lịm.
Tỉnh lại thì đã nằm trong khoang chữa trị. Chính robot quản gia R7 đã cứu cô, và người khiến cô rơi xuống nước, chính là Lăng Khả Hân.
Đã hơn hai tháng từ khi xuyên tới, cô cũng đã nắm rõ quan hệ trong nhà này. Giờ là lúc bắt đầu tính sổ.
“Tôi sẽ đi gặp gia chủ ngay.” Giọng Thiên Phàm vang ra ngoài, lạnh lùng dứt khoát: “Bà có thể đi được rồi, không tiễn.”
Đỗ Viện hậm hực rời đi, Thiên Phàm mở tủ quần áo, chọn một chiếc váy liền thân. Váy màu xanh lam thuần khiết, chất liệu lụa mờ, cổ áo trắng nhỏ nhắn, tay lỡ, dài ngang gối, vừa thanh lịch lại đúng chuẩn tiểu thư nhà quyền quý.
Mấy bộ váy trong tủ này đều là cô mới mua gần đây, vì chân bị liệt nên mặc váy tiện hơn. Tủ đồ nguyên chủ thì khỏi cần nói, nếu không để ý kỹ còn tưởng là tủ quần áo của con trai. Một màu đen xám trắng, toàn áo sơ mi, đồng phục, đồ chiến đấu treo ngay ngắn, chẳng có lấy một chiếc váy, càng không có phụ kiện túi xách gì của con gái.
Nhìn lại căn phòng ngăn nắp sạch sẽ hệt ký túc xá quân đội, cô kết luận, nguyên chủ là một “nam giả nữ”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

