Điều khiến cô hài lòng nhất trong căn nhà này không phải là sân vườn, mà là gian bếp. Diện tích rộng rãi, thuận tiện cho việc di chuyển bằng xe lăn. Từ bếp điện đến lò nướng, mọi thiết bị đều đầy đủ. Một mặt tường là cửa kính lớn, mở ra là thông thẳng tới khu vườn bên ngoài.
Làm bánh trong thời gian rảnh từng là một ước mơ đời trước của cô. Cô đã mua sẵn cả bộ dụng cụ chuyên nghiệp, nhưng tiếc là chưa một lần được sử dụng. Giờ cuối cùng cũng có thời gian, ước mơ ngày nào giờ đây có thể trở thành hiện thực.
Cô quyết định làm bánh cam nhỏ. Tách lòng đỏ và lòng trắng trứng, đánh tan lòng đỏ, thêm nước cam vắt tươi. Trong lòng trắng thêm đường cát, dùng máy đánh trứng tạo bọt. Sau đó cho bột vào theo đúng tỷ lệ, đánh bột là mấu chốt. Khi thêm bột phải thật nhẹ tay, tránh làm vỡ bọt khí... Cuối cùng đổ vào khuôn, nướng ở nhiệt độ 250 độ.
Nửa tiếng sau, cả gian bếp tràn ngập mùi hương ngọt ngào quyến rũ. Cô đeo bao tay chịu nhiệt dày, lấy bánh ra, úp khuôn đổ bánh ra đĩa, mùi thơm càng thêm nồng nàn. Hương thơm phả ra khỏi cửa bếp, lan đến tận ngoài sân, hấp dẫn một đám trẻ vừa tan học đứng túm tụm ngoài cổng, nước miếng chảy ròng ròng.
Một thiếu niên tuấn tú cưỡi tấm ván bay trượt đến, xua bọn nhỏ: “Đi đi đi, đừng có túm tụm trước cửa nhà người ta, vô duyên lắm!”
Đám trẻ rõ ràng có phần sợ cậu thiếu niên, đang định tản ra thì chợt tiếng nói dịu dàng của một cô gái vang lên từ hệ thống giám sát điện tử trước cổng: “Muốn ăn bánh không? Vào đi.”
Cổng mở ra, đồng nghĩa với lời mời chính thức của chủ nhà. Đám trẻ không cưỡng lại nổi cơn thèm, reo lên một tiếng rồi ùa vào. Cậu thiếu niên hơi ngần ngại, nhưng rốt cuộc cũng bước theo vào trong.
Anh sợ bọn trẻ nghịch phá gây chuyện, dù sao chủ nhà cũng chỉ là một cô gái khuyết tật yếu ớt.
Lăng Thiên Phàm làm rất nhiều bánh, một mình ăn không xuể, đang nghĩ cách “tiêu thụ” thì R7 báo: có một đám trẻ đang đổ dãi ngoài cổng. Thế thì cứ mời vào ăn thôi.
Cô thừa nhận, bản thân đúng là hơi cô đơn và chán nản. Mỗi ngày ngoài việc luyện tinh thần lực và làm bánh ra, cô chẳng còn việc gì có ý nghĩa hơn để làm.
Lũ trẻ ùn ùn kéo vào, thấy cô gái dịu dàng ngồi trên xe lăn thì lập tức im bặt. Lăng Thiên Phàm chỉ tay vào đĩa bánh trước mặt, dịu giọng nói: “Cứ tự nhiên nha.”
Lũ trẻ lại ngượng ngùng, đứa nào cũng nhìn cô một cái, rồi lại nhìn bánh một cái, đùn đẩy nhau, chẳng ai dám là người đầu tiên.
Lăng Thiên Phàm thấy bọn trẻ đáng yêu hết sức, không nhịn được cười khẽ. Rồi ánh mắt cô hơi nâng lên, bắt gặp bóng cậu thiếu niên đứng sau đám trẻ.
“Hạ Thần.” Cậu thiếu niên tự giới thiệu, khẽ nắm lấy bàn tay mảnh mai mà Lăng Thiên Phàm chủ động đưa ra, chỉ nhẹ nhàng siết một chút rồi nhanh chóng buông ra: “Thật ra... tôi đã từng gặp cô, bên cánh đồng oải hương...”
Một câu nói như lỡ để lộ điều gì đó, anh lập tức im bặt, gương mặt thoáng hiện nét ngại ngùng, mỉm cười bối rối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)