Sau hàng loạt thử nghiệm, thời gian một tiếng đồng hồ nhanh chóng trôi qua. Cô lưu luyến đăng xuất, quyết định nghỉ ngơi dưỡng sức, mai tiếp tục khám phá.
Trên phi thuyền không có ngày đêm, nhưng có lịch trình sinh hoạt do con người quy định. Hôm sau, cô hăng hái đăng nhập, nhập vào cổng truyền tọa độ mà mình đã suy nghĩ rất kỹ: 321, 118, 32.
Tọa độ này dẫn đến một khối chức năng, hồi cô xuyên qua thì khối chức năng này vẫn còn trong giai đoạn thử nghiệm, chưa chính thức mở, và chỉ mình cô biết tọa độ đó. Vì vậy rất khó để các kỹ thuật viên phát hiện ra, khả năng cao là trong hàng ngàn năm cải tiến, nó đã được giữ lại.
Quả nhiên, sau khi cô nhập tọa độ truyền, không gian bắt đầu dao động, một vòng hào quang trắng lượn quanh cô một vòng, cô cảm thấy mặt đất dưới chân biến mất, liền bị truyền đi vào một thế giới hoàn toàn mới.
Bầu trời sâu thẳm, ánh trăng dịu dàng như nước, núi cao sừng sững, suối chảy êm đềm... Khung cảnh đẹp đến ngạt thở, đúng là khối chức năng chưa từng được đưa vào vận hành của cô, Thiên Lai Chi Âm!
Khối chức năng này mở ra một nghề nghiệp mới, Âm Liệu Sư. Âm Liệu Sư sử dụng âm nhạc để hồi phục và tăng cường lượng thanh máu cho người chơi.
Trên một tảng đá lớn bên suối sáng bóng như ngọc, đặt một cây đàn, hình dáng gần giống như cổ tranh, dây đàn trong suốt, phát ra ánh sáng rực rỡ. Trong thiết lập trò chơi, cây đàn này gọi là đàn Tinh Quang, chính là đạo cụ nghề nghiệp của Âm Liệu Sư.
Trong lòng Lăng Thiên Phàm dâng lên muôn vàn cảm xúc, cô nhẹ nhàng đưa tay ra, ngón tay khẽ lướt lên dây đàn, hít sâu một hơi, buông bỏ mọi suy nghĩ.
Lúc đăng ký tài khoản, kết quả quét tinh thần lực của cô là hạng B cấp 4, chỉ sau một tiếng đồng hồ luyện tập mà đã hồi phục được 0.2 điểm, dù nhỏ đến mức không đáng kể, nhưng đủ để cô nhìn thấy hy vọng!
Chỉ cần kiên trì tiếp tục, rồi sẽ có ngày tinh thần lực của cô hồi phục trở lại!
[Ông trời xuyên không ơi, hóa ra ông vẫn chưa hoàn toàn vứt bỏ con!]
Lăng Thiên Phàm suýt chút nữa đã bật khóc vì vui sướng.
Trong mấy ngày còn lại của hành trình, mỗi ngày cô đều lên Tinh Võng đúng giờ, chăm chỉ luyện đàn. Âm thanh đàn ngày càng trôi chảy và du dương, năng lượng trong thể tinh thần cũng ngày một sống động, hiệu quả tu luyện rõ rệt hơn hẳn.
Tiếc là mỗi ngày chỉ có thể tu luyện được một tiếng, và sau mỗi lần luyện xong, cô đều mệt rã rời, giống như từng tăng ca liền mười mấy tiếng đồng hồ vậy. Mỗi lần như thế, cô lại phải ngủ một giấc thật sâu để hồi phục thể lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)