Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Ít ra, Lâm Thính tạm thời chưa tìm được công việc nào sinh lời nhanh chóng và nhiều bằng việc này. Tất nhiên, lợi nhuận cao thường đi kèm rủi ro lớn, những nhiệm vụ này ắt hẳn ẩn chứa hiểm nguy.

Nàng cũng bằng lòng gánh chịu.

Họ phân công hợp tác. Nàng sẽ mượn thân phận tiểu thư Lâm gia dò la tin tức từ các quý nữ kinh thành, những điều người thường khó lòng hay biết.

Còn hắn, sau khi nhận được tin tức sẽ hành động. Số bạc kiếm được, hai người chia đều.

Từ khi thư trai làm ăn phát đạt, họ chưa từng nghĩ đến việc thuê người giúp đỡ. Dù luật Đại Yến không cấm, nhưng việc này vẫn không thể phơi bày ra ánh sáng. Nếu bị người khác phát hiện, e rằng sẽ rước lấy không ít phiền phức.

Vì vậy, dẫu là trước kia, bây giờ, hay cả sau này, thư trai cũng chỉ có hai người.

Chính là nàng và hắn.

Lâm Thính đã quen cùng thiếu niên kia làm việc. Nghe hắn đột ngột nói muốn đến Tô Châu, nàng không khỏi bối rối, vội hỏi lại: "Ngươi định xử lý những việc đã nhận thế nào?"

Thiếu niên im lặng một lát, ánh mắt lướt qua nàng: "Không phải còn ngươi sao? Nhiệm vụ kế tiếp là tìm người, ta tin ngươi có thể đảm đương."

Làm sao Lâm Thính có thể đồng ý.

"Không được, ta không cho ngươi đi Tô Châu. Muốn đi cũng được, làm xong việc rồi hãy đi, nếu không..." Chưa dứt lời, một ám khí găm thẳng vào chiếc ghế bên cạnh Lâm Thính, sượt qua tóc nàng.

Chữ "mà" còn vương trên môi liền bị nàng nuốt xuống.

Nàng đổi giọng: "Ngươi cứ đi đi."

Chọn lựa cộng sự làm ăn cần phải cẩn thận, nếu không hắn ta sẽ uy hiếp nàng.

Trong nháy mắt, thiếu niên đã nhảy đến bên cửa sổ gần con hẻm nhỏ, nửa khuôn mặt dưới lớp mặt nạ hiện rõ đường nét sắc sảo: "Nửa tháng sau ta nhất định quay về. Vài vụ làm ăn tiếp theo, ta không lấy một đồng."

Lâm Thính phẩy tay bảo hắn mau cút đi, đừng ở đây chướng mắt: "Việc tiếp theo ta tự làm được, không cần ngươi nói, ta cũng chẳng chia cho ngươi một đồng nào."

Thiếu niên rời đi không lâu, Lâm Thính cũng ra về. Nghe lời Đào Châu, nàng sớm quay về Lâm phủ.

Oan gia ngõ hẹp, chỉ trong lúc mua bánh dầu, nàng lại gặp Đoạn Lăng. Hắn đứng trước một cửa hàng phấn son, vận một thân thanh y giản dị trông càng giống một vị thư sinh lên kinh ứng thí.

Lâm Thính chọn mua loại mạng che phổ biến nhất, thân thủ lại nhanh nhẹn như con giun đất trơn tuột, lách vào dòng người liền biến mất tăm.

Dù mắt tinh đến mấy cũng khó mà tìm ra nàng giữa đám đông nữ tử ăn vận na ná nhau.

Cẩm y vệ đi theo bảo vệ Đoạn Lăng cũng vận thường phục, nhìn theo hướng Lâm Thính biến mất, bản năng thúc đẩy hắn ta đuổi theo nàng nhưng rồi mới sực nhớ lại lời nàng nói.

Cẩm y vệ lui về bên Đoạn Lăng, môi mấp máy, lần đầu tiên tỏ vẻ lúng túng.

Nếu nữ tử kia có ý đồ bất chính với Đoạn Lăng, hắn ta có thể bắt nàng về thẩm vấn. Nhưng nàng chỉ bày tỏ lòng ái mộ, lẽ nào cũng bắt về Ngục?

Cẩm y vệ vốn mang tiếng xấu trong dân gian, bá tánh sợ hãi như sợ cọp, quyền cao chức trọng, nhưng cũng không thể vì một câu "Ta thích chàng" mà bắt người.

Rõ ràng là làm bậy.

Huống hồ Đoạn Lăng "hoa dung nguyệt mạo", nếu hắn là nữ có lẽ số người cầu thân chắc chắn xếp hàng dài trước cửa nhà họ Đoạn. Hiện tại, bỏ qua thân phận cẩm y vệ, hắn quả thật rất được lòng nữ nhi.

Đối phương nhất thời khó kìm nén sự mê muội lại sợ bại lộ thân phận, không dám lộ diện mà làm ra chuyện này cũng không phải không thể lý giải.

Cuối cùng, hắn ta thấp giọng dò hỏi: "Đại nhân?"

Đoạn Lăng cũng nhìn theo hướng "nữ tử đội mạng che mặt, thẹn thùng tỏ tình" biến mất trong mắt cẩm y vệ kia. Nàng đã sớm tan biến giữa dòng người tấp nập.

Mùi hương trên người nàng giống hệt như trên giấy viết thư, cộng thêm câu "Ta thích chàng" như thể khó nói thành lời kia, có thể khẳng định nàng chính là người sai ăn mày đưa thư đến Bắc Trấn phủ ti sáng nay.

Hắn cảm thấy thân hình nàng có chút quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó.

Ánh mắt Đoạn Lăng nhìn như ôn nhuận dần trở nên sắc bén.

*

Bên kia, Lâm Thính đã chạy ra khỏi phố Kỳ Bàn, thở hổn hển núp trong góc quan sát động tĩnh xung quanh, sợ Đoạn Lăng đuổi theo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc