Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Hắn gấp tờ giấy lại, hương thơm theo đó thấm vào da thịt: "Không cần. Hắn hẳn không dám lừa gạt Cẩm y vệ, chắc thật sự không biết người đưa thư. Thả hắn đi."

"Dạ." Tì vệ cung kính đáp.

Đoạn Lăng đưa thư về phía hắn, ôn nhu hỏi: "Ngươi có ngửi thấy gì không?"

Tuy không hiểu có gì đáng ngửi ở tờ giấy, tì vệ vẫn làm theo. Hắn ta không dám qua loa với Đoạn Lăng, cẩn thận đưa lên mũi ngửi, quả nhiên thấy một mùi hương thanh khiết: "Thư có mùi thơm ạ."

Đuôi mắt Đoạn Lăng khẽ rũ xuống, chậm rãi nói: "Ừ. Giấy thư có mùi thơm, lại là hương thơm thượng hạng, người thường khó mà dùng được. Ngươi đến các hàng hương liệu xem thử đây là hương gì."

*

Lâm Thính hắt hơi một cái. Nàng ngủ ở từ đường cả đêm, e là nhiễm lạnh rồi.

Lâm tam gia trước khi đến nha môn điểm danh ghé qua xem nàng, kỳ thực là muốn xem nàng đã chịu khuất phục chưa. Thấy nàng vẫn quỳ trước bài vị, ông ta tức giận định mắng, nhưng nàng lại ngã xuống.

Đào Châu lập tức chen Lâm tam gia, nhào đến bên Lâm Thính, la lên: "Mau đến đây! Mau lên, thất cô nương ngất rồi!"

Lâm tam gia bị nha hoàn xô ngã, muốn mắng cũng không biết mắng thế nào.

Dù sao Lâm Thính cũng là con gái ông ta, dù lòng dạ sắt đá, bất mãn chuyện nàng ra ngoài buôn bán làm ô danh gia phong cũng không thể thấy nàng ngất xỉu mà bỏ mặc.

Nơi Lâm tam gia không nhìn thấy, Lâm Thính hé mắt ra hiệu cho Đào Châu. Đào Châu hiểu ý phối hợp với nàng, còn vờ khóc lóc than thở thất cô nương số khổ.

Gia nhân nối đuôi nhau vào đỡ Lâm Thính dậy đưa về phòng.

Mẫu thân nàng, Lý thị, đến muộn cũng tham gia diễn trò, vừa khóc vừa nói bóng gió Lâm tam gia sủng thiếp diệt thê, thiên vị thứ nữ mà hà khắc với đích nữ do bà sinh ra.

Lâm tam gia không ngăn được Lý thị, bị bà cào cho mấy cái, bèn nghiêm mặt nói: "Nín đi! Khóc lóc còn ra thể thống gì nữa?"

Lý thị cũng coi như hả giận phần nào.

Chuyện này kinh động đến Lâm lão phu nhân. Bà ta sai người đến hỏi thăm, nhưng bị Lâm tam gia ngăn cản. Kế hoạch của Lâm Thính thành công, lúc giả vờ ngất xỉu nàng suýt không nhịn được cười, phải đợi bọn họ đi rồi mới dám cười thầm.

Phải nói thời điểm nàng giả ngất thật đúng lúc. Hôm qua Lâm Thính chưa quỳ bao lâu, Lâm tam gia đang thịnh nộ, giả ngất lúc đó không thích hợp. Giờ nàng đã "quỳ" cả đêm, cơn giận của ông ta cũng vơi bớt.

Niềm vui của Lâm Thính chẳng kéo dài được bao lâu.

Nàng nghe thấy thông báo "nhiệm vụ thất bại", cũng đồng thời xác nhận hôm qua mình không nghe nhầm, hệ thống thật sự tồn tại.

Phải tỏ tình trực tiếp với hắn sao?

Tỏ tình với Đoạn Lăng... vậy sau này làm sao rút lui an toàn?

Nhưng so với bị hệ thống xóa sổ, rút lui an toàn vẫn nhẹ nhàng hơn. Nàng còn có thể nghĩ cách khác, dù sao cũng không tệ bằng bị xóa sổ. Lâm Thính cân nhắc thiệt hơn.

Nụ cười tắt ngấm, nàng mặt mày u ám, ngồi dậy khỏi giường. Đào Châu ngơ ngác nhìn nàng, vừa rồi còn vui vẻ mà sao bỗng nhiên lại buồn bã thế này?

Lâm Thính mỗi khi không vui đều thích đóng cửa phòng, mân mê số vàng bạc nàng vất vả tích cóp.

Đào Châu đã quen, còn ân cần nâng vàng lên cho nàng sờ cho đã: "Thất cô nương còn chuyện gì phiền lòng sao?" Sau màn kịch này, Lâm tam gia chắc chắn sẽ không làm khó Lâm Thính nữa.

Tâm trí rối bời, nàng rút tay lại, không trả lời thẳng câu hỏi của Đào Châu, chỉ nói: "Ta muốn trốn ra khỏi phủ."

Lâm Thính đột ngột nói đến chuyện ra ngoài, Đào Châu không kịp phản ứng: "Cô nương muốn ra phủ ạ?"

"Phải." Nàng cúi xuống đi giày.

Đào Châu vẫn lo lắng dặn dò: "Thất cô nương, người nhất định phải về trước khi trời tối. Nghe nói dạo này có loạn đảng trà trộn vào thành, lệnh giới nghiêm càng nghiêm ngặt. Nếu bị bắt, hậu quả khó lường."

Tiệm buôn của nàng đã mở được một năm. Từ đó, Lâm Thính thường xuyên ra khỏi phủ, nghe đâu là tự mình giải quyết việc buôn bán, dặn dò Đào Châu ở lại trong phủ, đừng nghĩ ngợi nhiều.

“Ngươi còn chưa yên tâm về ta sao? Có phải lần đầu lén ra khỏi phủ đâu, ta tự biết chừng mực mà.”

Lâm Thính thấy Đào Châu buồn bã bèn véo má nàng ấy một cái, tạm gác nỗi lo lắng vì trọng trách trên vai, cười hì hì trêu ghẹo: “Đừng lo, ta nhất định bình an trở về, còn mua bánh dầu cho ngươi nữa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc