“Mộng thường trái ngược với thực tại, tiểu thư đừng bận tâm.” Đào Châu lau mồ hôi cho Lâm Thính, rồi gọi nha hoàn khác mang nước vào, thấm ướt khăn mềm lau mặt cho nàng.
Ánh nắng ngoài kia càng thêm rực rỡ, Lâm Thính nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt lại vì ánh sáng chói chang: “Ngươi không biết cơn mộng kia đáng sợ đến nhường nào, tiệm của ta mất hết, tiền bạc cũng bị cướp sạch.”
Đào Châu dở khóc dở cười, thì ra thứ nàng muốn níu giữ là tiệm buôn bán và tiền bạc sao?
Thực lòng, Đào Châu vốn không mấy tin tưởng vào việc buôn bán mà Lâm Thính vẫn nhắc đến, cũng không hiểu vì sao nàng lại bỏ cuộc sống “cơm bưng nước rót, ăn có người hầu mặc có kẻ ở” mà ngày ngày vất vả ngược xuôi, mệt mỏi thân mình.
Cho đến bây giờ Đào Châu vẫn không thể hiểu nổi.
Hôm nay mới biết, thì ra Lâm Thính coi trọng việc kinh doanh kia đến vậy, xem chúng như mạng sống, ban ngày nghĩ, ban đêm cũng nằm mơ thấy. Ý định khuyên nàng từ bỏ lại trỗi dậy trong lòng Đào Châu.
Đào Châu chân thành nói: “Chuyện cả đời mới là việc hệ trọng của nữ nhi, nô tỳ thấy tiểu thư không nên coi nhẹ chuyện này. Hơn nữa, thương nhân vốn không được người ta coi trọng, việc này không tốt cho thanh danh của tiểu thư.”
Lâm Thính chẳng mảy may bận tâm: “Kệ họ coi trọng hay không, tự tay ta làm ra tiền.”
Lâm Thính lấy mặt dây chuyền Kim Tài Thần đeo trên cổ ra từ dưới gối, đeo lại lên cổ: “Trong mắt ta, chẳng có gì khác biệt, nếu không làm gì cả, chỉ dựa vào Lâm gia mà sống, kết cục cũng đều như nhau.”
Trong sách, kết cục của nàng thật đáng buồn. Sau nhiều lần chia rẽ nam nữ chính bất thành, vẫn chứng nào tật nấy, cuối cùng thân bại danh liệt, không thoát khỏi số phận bị Lâm tam gia gả đi.
Khi đó Lâm Thính bị chúng bạn xa lánh, cầu cứu vô vọng, bơ vơ không nơi nương tựa.
Lâm tam gia luôn đặt danh tiếng và lợi ích của bản thân lên hàng đầu, ông ta tuyệt đối không thể chấp nhận việc Lâm Thính lớn tuổi mà vẫn chưa xuất giá, cứ ở mãi trong Lâm gia.
Biết được người đàn ông kia có thể giúp đỡ Lâm gia trên con đường quan lộ, ông ta không chút do dự mà đồng ý hôn sự này.
Người đàn ông đó tuy có chút quyền thế ở kinh thành, nhưng Lâm tam gia thấy Lâm Thính không những không bám víu được thế tử phủ Thế An Hầu mà còn đắc tội với người ta, sợ sau này nàng khó lấy chồng nên vội vàng chọn hắn.
Nhưng Lâm Thính kiêu ngạo, làm sao có thể chấp nhận một người đàn ông xuất thân thua kém thế tử phủ Thế An Hầu, lại còn nghiện ngũ thạch tán, thà tự vẫn chứ không chịu gả đi, chết trước ngày thành hôn.
Lâm Thính không cần Đào Châu giúp đỡ liền cúi người xỏ giày, đứng dậy rồi vỗ vai nàng ấy: “Ta biết ngươi thật lòng tốt với ta, nhưng đây cũng là lời nói thật lòng của ta, ngươi cứ tin ta một lần đi.”
Câu nói sau cùng có chút nũng nịu, Đào Châu không chịu nổi, đành im lặng.
Lâm Thính vội vàng hoàn thành việc buôn bán còn dang dở với thời hạn hai ngày, nhanh chóng rửa mặt, ăn vội mấy cái bánh bao rồi chạy ra ngoài, vừa đến cửa lớn đã chạm mặt Lâm tam gia vừa tan triều trở về.
Lâm tam gia mặt mày sa sầm, quát lớn: “Nhìn ngươi hấp tấp vội vàng, chẳng ra dáng nữ nhi khuê các, để người ta nhìn thấy còn ra thể thống gì, thật làm nhục gia phong Lâm gia ta.”
Có một khoảnh khắc, Lâm Thính muốn hỏi lại ông ta, nữ nhi khuê các thì phải như thế nào?
Đào Châu vốn giỏi quan sát sắc mặt, vội vàng nói dối: “Tam gia, hôm nay tam tiểu thư họ Đoạn có hẹn với tiểu thư, thấy sắp đến giờ hẹn, sợ tam tiểu thư đợi lâu nên tiểu thư mới vội vàng chạy đi.”
Lâm tam gia nghe nói Đoạn Hinh Ninh đang đợi Lâm Thính liền nuốt lời trách mắng xuống: “Vậy còn không mau đi?”
Lâm Thính vội vàng rời đi.
Giả trang kỹ càng, Lâm Thính mạo danh vị hôn thê của Phó Trì, cùng Đào Châu vượt ngàn dặm đường xa đến kinh thành tìm người, rồi cùng nhau tới Thư viện Văn Sơ. Chỉ là nàng vẫn còn chút đề phòng, cùng Đào Châu dùng lụa mỏng che mặt.
Ở kinh thành, hành sự phải cẩn thận, tránh gặp người quen, bị nhận ra thân phận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






