Nhưng đó là thiết lập nhân vật và cốt truyện trong nguyên tác, không liên quan gì đến Lâm Thính hiện tại. Nàng không có hứng thú với nam chính, cũng không ghen tị với Đoạn Hinh Ninh, chỉ muốn kiếm tiền thôi.
Đàn ông nào có thơm bằng tiền, đàn ông có thể phản bội, tiền thì không bao giờ.
Lâm Thính về phòng thay y phục rồi mới đi gặp Đoạn Hinh Ninh. Tuy thời gian quỳ ở từ đường không lâu, nhưng mùi hương trầm đã bám đầy người, đối với những người không quen ngửi mùi này thì có phần hơi nồng.
Hạ nhân nhanh nhẹn hầu hạ Lâm Thính rửa mặt, thay y phục mới.
Nàng buông tay mặc kẻ hầu người hạ sửa sang, nhìn vào gương. Trong gương, thiếu nữ với búi tóc đen nhánh, cài trâm bạc tinh xảo, làn da trắng mịn, vầng trán cao thanh tú, ngũ quan tinh tế, điểm thêm hoa điền kiều diễm giữa mi tâm, môi điểm sắc hồng nhạt.
Dung mạo Lâm Thính được thừa hưởng từ mẫu thân, diễm lệ mà không phô trương, tựa như đóa hồng liên rực rỡ đang độ nở rộ nhất.
Bộ váy mà người hầu chọn cho nàng lại đúng là màu hồng đào, càng tôn lên làn da trắng ngần. Nàng thu hồi ánh mắt, tự tay lấy đai lưng, thắt vào eo. Cúi đầu xuống, đôi khuyên tai hình trăng non khẽ lướt qua gò má.
Cảm giác mát lạnh khiến nàng thoáng ngây người. Lâm Thính đã sửa soạn xong, được người hầu dìu đến trước gương trang điểm. Dải lụa đỏ cài trên tóc buông xuống vai, như thể tô điểm thêm son phấn cho nàng.
Tuy dung nhan tuyệt sắc, nhưng lại mang nét sắc sảo, thường ngày cần điểm trang để làm dịu đi khí chất ấy.
“Thất cô nương, đầu gối còn đau không?” Đại nha hoàn Đào Châu tỉ mỉ chải tóc cho Lâm Thính, cúi đầu nhìn đầu gối nàng, ánh mắt xót xa.
Lâm Thính chẳng mấy để tâm, phẩy tay: “Không sao, trước đây cũng có thiếu gì lần quỳ gối đâu.” Nói rồi bảo Đào Châu lấy hương nang, đứng dậy đi ra ngoài.
Đào Châu vội vàng theo sau.
Mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm, nắng hè chói chang. Lâm Thính mới đi một lát đã lấm tấm mồ hôi, nhưng không hề dừng chân mà thẳng tiến ra cổng phủ. Đoạn Hinh Ninh chưa vào trong, vẫn còn ở bên ngoài.
Xe ngựa nhà họ Đoạn vô cùng bắt mắt, góc xe treo một chiếc đèn lồng nhỏ, trên giấy vẽ gia huy, tua rua rủ xuống, bốn phía màn che bằng lụa, thân xe chạm khắc tinh xảo.
Bên phải xe ngựa có một nha hoàn đứng hầu. Thấy Lâm Thính xuất hiện trước cổng, nàng ta vội vàng tiến lên nghênh đón.
“Thất cô nương.”
Lâm Thính gật đầu, nhìn về phía xe ngựa.
Màn che được vén lên từ bên trong, một cái đầu đen nhánh thò ra. Người này nhìn chằm chằm Lâm Thính, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Muội mau lên đây.”
Người gọi nàng không ai khác chính là tam cô nương Đoạn gia - Đoạn Hinh Ninh. Lâm Thính nghe tiếng liền ngẩng đầu.
Trâm cài tóc hình chim phượng hoàng bằng vàng của Đoạn Hinh Ninh khẽ rung rinh. Nàng e lệ mỉm cười với Lâm Thính, đôi mắt cong cong, gương mặt điểm chút phấn son dưới ánh nắng càng thêm rạng rỡ, nụ cười còn tươi tắn hơn cả bộ y phục lộng lẫy trên người.
Nàng vốn sở hữu gương mặt trẻ con, trông nhỏ hơn tuổi thật, thích những màu sắc tươi sáng, ngày thường chỉ mặc váy hồng, hôm nay cũng không ngoại lệ, một thân váy lụa màu hồng sen nhạt, áo choàng cũng cùng màu.
Trong mắt Lâm Thính, Đoạn Hinh Ninh quả thực là người sinh ra đã ở vạch đích.
Gia thế hiển hách, dung mạo xuất chúng, tính tình đáng yêu, được cha mẹ hết mực cưng chiều. Chẳng phải đây là tiêu chuẩn của nữ chính sao?
Vừa nhìn thấy Đoạn Hinh Ninh, Lâm Thính lại nhớ tới việc họ đang sống trong thế giới truyện hạn chế mười tám cộng, những hình ảnh hỗn loạn kia cứ hiện lên trong đầu, khiến nàng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Nàng không thể tưởng tượng được Đoạn Hinh Ninh ngoan ngoãn lại có thể chơi đùa với nam chính đến mức phóng túng như vậy.
Lâm Thính không biết phải đối mặt với Đoạn Hinh Ninh thế nào, tại sao con người ta không thể xóa bỏ một số ký ức nào đó chứ? Thấy Lâm Thính đứng ngẩn người, Đoạn Hinh Ninh nghi hoặc hỏi: “Sao muội còn chưa lên?”
Không thể nghĩ tiếp nữa, nàng hít sâu một hơi, làm theo lời Đoạn Hinh Ninh, bước lên xe ngựa.
Mặt đất ẩm ướt, lạnh lẽo loang lổ máu tanh nồng nặc, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên liên tục, những tên tội phạm bị tra tấn dã man đã lờ đờ, thân thể bê bết máu mủ, xương cốt lòi ra ngoài.
Cách đó không xa, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo Phi Ngư phục đỏ thẫm đang cúi đầu lật xem tập hồ sơ, vẻ mặt bình thản, dường như không ngửi thấy mùi máu tanh xung quanh, cũng không nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết.
Một lúc sau, lại một tiếng rên rỉ vang lên, tên tội phạm thều thào: “Ta khai.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




