Ánh dương ban mai ôn hòa, thấm nhuần vạn vật, Lâm Thính lại như bị người ta đặt trong lò lửa nướng, lòng bàn tay hơi ướt đẫm mồ hôi, đứng yên tại chỗ, ánh mắt lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Đoạn Lăng.
"Đại nhân đa nghi rồi, ta với nàng ấy tâm đầu ý hợp, nào có phiền hà gì."
Việc Đoạn Hinh Ninh hễ có cơ hội liền đến phủ Lâm gia tìm nàng không phải là bí mật gì, các quý nữ kinh thành vừa hâm mộ vừa đố kỵ, hoài nghi Lâm Thính có phải đã hạ cổ khiến Đoạn Hinh Ninh nghe lời răm rắp hay không.
Lâm Thính đương nhiên không hề hạ cổ Đoạn Hinh Ninh, hoàn toàn là nhờ vào thiết lập của nguyên tác – thân là nữ chính, Đoạn Hinh Ninh xem nàng như tri kỷ. Nhưng lời này không thể nói với Đoạn Lăng, Lâm Thính suy nghĩ hồi lâu, quyết định phải rụt đuôi làm người.
Nghe nàng nói vậy, Đoạn Lăng khẽ cong môi cười, ôn hòa nói: "Hay là ta hiểu lầm rồi? Ngày trước thấy Lâm thất cô nương đổ bánh ngọt do Lệnh Uẩn tự tay làm, ta còn tưởng cô nương bị nàng ấy làm phiền đến mức chán ghét."
Lệnh Uẩn là tên tự của Đoạn Hinh Ninh.
Phụ mẫu nàng hy vọng nàng trở thành tài nữ, khi đặt tên tự cho nàng rất dụng tâm, lấy chữ "Lệnh Khương" trong tên tự của nữ sĩ tài hoa thời Đông Tấn là Tạ Đạo Uẩn, lại lấy chữ "Uẩn" trong tên của Tạ Đạo Uẩn, ghép thành Lệnh Uẩn.
Lúc chưa thức tỉnh, Lâm Thính còn từng ghen tị với tên tự mang ý nghĩa tốt đẹp của Đoạn Hinh Ninh, còn việc nàng đổ bánh ngọt do Đoạn Hinh Ninh tự tay làm cũng là chuyện trước khi thức tỉnh, thân thể không tự chủ được.
Nàng khẽ chau mày, làm ra vẻ hồi tưởng, lúc này trông rất chân thành: "Đoạn đại nhân hiểu lầm rồi. Lúc đó ta đang bị bệnh, tay không vững, vô tình làm rơi bánh ngọt, không phải cố ý. Không ngờ lại bị ngài nhìn thấy, còn hiểu lầm đến tận bây giờ."
Không biết Đoạn Lăng là tin hay không tin: "Đoạn mỗ vậy mà đã hiểu lầm Lâm thất cô nương bấy lâu nay, tại đây ta xin tạ lỗi với cô nương."
"Đoạn đại nhân nghiêm trọng rồi." Lâm Thính không xem lời xin lỗi của Đoạn Lăng là thật.
Tên gia nhân dẫn Lâm Thính vào phủ Đoạn gia ngước nhìn nàng, hắn đứng cùng Đào Châu không xa lương đình, không nghe rõ bọn họ nói gì, nhịn không được tò mò vì sao nhị công tử lại giữ nàng lại nói chuyện.
Khác với sự tò mò của gia nhân, Đào Châu lòng như lửa đốt, lo lắng cho sự an nguy của Lâm Thính.
Người khác có thể không biết quan hệ giữa Lâm Thính và Đoạn Lăng không tốt, nhưng nàng thân là thị nữ bên cạnh Lâm Thính, lại rõ ràng mọi chuyện.
Lâm Thính từng trước mặt Đào Châu nói xấu Đoạn Hinh Ninh, ghét lây sang cả Đoạn Lăng, nói hắn dù có đẹp trai thì có ích gì, cũng không xứng liếm giày cho nàng.
Mỗi khi nghe Lâm Thính nói những lời này, Đào Châu đều lo sợ bất an, Cẩm Y Vệ tai mắt khắp nơi, nàng buông lời sỉ nhục Đoạn Lăng như vậy, nếu bị người ta phát hiện thì phải làm sao?
Vậy mà Lâm Thính lại không chút sợ hãi, dựa vào sự tín nhiệm của Đoạn Hinh Ninh, ngày ngày làm càn.
Đào Châu thật sự lo lắng đến bạc cả đầu, hết lời khuyên can Lâm Thính, nàng lại chẳng mảy may để tâm, mãi đến hai năm trước mới thôi, nhưng ai biết những lời đó có truyền đến tai Đoạn Lăng hay không.
Lâm Thính không hề hay biết những suy nghĩ của Đào Châu, lúc này đang tập trung ứng phó với Đoạn Lăng.
Trong lúc bọn họ nói chuyện, một bức thư từ trong tay áo Đoạn Lăng rơi ra, đúng ngay dưới chân Lâm Thính, gia nhân định lên tiếng nhắc nhở, liền thấy nàng nhanh tay nhặt bức thư lên trước: "Đoạn đại nhân, thư của ngài rơi rồi."
Nàng nhìn bức thư cũng không có gì khác thường, hoàn toàn không giống như biết nội dung trong thư.
Đoạn Lăng chớp mắt nhìn khuôn mặt Lâm Thính, nhanh chóng nhận lại bức thư từ tay nàng: "Đa tạ Lâm thất cô nương nhắc nhở."
"Chuyện nhỏ thôi. Đoạn đại nhân khách sáo rồi." Nàng cũng khách khí với hắn.
Lâm Thính tươi cười, không muốn bị hắn bắt được bất kỳ sơ hở nào, miệng liên tục gọi "Đoạn đại nhân", xưng hô giống như người khác, không hề có ý muốn dựa vào quan hệ với Đoạn Hinh Ninh để nịnh bợ quyền thế của hắn.
Đoạn Lăng tùy ý nhét bức thư lại vào tay áo, không giữ nàng lại nữa: "Lệnh Uẩn còn đang đợi Lâm thất cô nương, ta không làm phiền nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






