Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Cường Thủ Hào Đoạt Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Buổi đêm mùa hè ngắn ngủi.

Bình minh đến rất nhanh.

Nhưng hôm nay là cuối tuần.

Trần Khê và Tô Nghiên Nghiên rất ăn ý quyết định ngủ nướng cùng nhau.

Hai người ngủ mãi đến tận chín giờ mới dậy.

Sau khi rửa mặt, Trần Khê vào bếp nấu cháo, xào thêm hai món ăn đơn giản rồi bưng lên bàn.

Cô nhớ Tô Nghiên Nghiên thích ngô nên mua về luộc sẵn.

“Nghiên Nghiên, hôm nay cô có kế hoạch gì không?”

Cô vừa uống cháo vừa hỏi người đối diện.

Tô Nghiên Nghiên đang tập trung gặm ngô, thuận miệng đáp: “Không có kế hoạch gì cả. Còn cô?”

Trần Khê đáp: “Tôi tìm hiểu được một lớp học múa, muốn đến xem thử.”

Tô Nghiên Nghiên thoáng ngạc nhiên: “Cô muốn học múa à?”

Trần Khê gật đầu: “Ừ. Tôi luôn muốn học.”

Trước đây, cô muốn học rất nhiều thứ nhưng không có tiền, cũng chẳng có thời gian.

Bây giờ có hai trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm, dù không có Tô Nghiên Nghiên, cô vẫn sẽ vừa làm việc vừa học những thứ mình thích.

Tô Nghiên Nghiên không rõ nguyên nhân sâu xa, tò mò hỏi: “Cô muốn học loại múa nào?”

Trần Khê đáp: “Múa cổ điển.”

“Nghe cũng thú vị đấy. Đúng lúc tôi không có việc gì, đi cùng cô xem thử nhé.”

“Được thôi.”

Sau khi ăn xong bữa sáng, hai người diện bộ váy mới mua hôm qua, trang điểm nhẹ rồi đến trung tâm đào tạo múa.

Sau khi khảo sát thực tế, Trần Khê còn ở lại quan sát một tiết học rồi mới quyết định đăng ký.

Tô Nghiên Nghiên hơi có tâm lý bắt chước, cũng đăng ký luôn.

Thực ra cô ấy không quá thích học múa, chủ yếu là để giết thời gian.

Đặc biệt là dạo gần đây Tạ Trừng đã về nước, khiến lòng cô ấy rối tung cả lên.

Thế là, hai người bắt đầu học múa cổ điển.

Rất vất vả.

Chỉ riêng những bài tập chuẩn bị như kéo giãn cơ, rèn luyện thể lực cũng đủ khiến Tô Nghiên Nghiên muốn bỏ cuộc.

“Tôi không chịu nổi nữa rồi, mệt quá đi mất.”

Tô Nghiên Nghiên mới tập được nửa tiếng đã mặt mày ỉu xìu, cảm thấy tay chân mình cứng ngắc như người già.

Trần Khê cũng rất mệt, nhưng vì thích nên cô vẫn kiên trì: “Vậy cô nghỉ một chút đi. Cứ từ từ thôi.”

Còn cô?

Vẫn tiếp tục rèn luyện thể lực, hết gập bụng lại chống đẩy, rồi squat luân phiên.

Mồ hôi chảy dài trên gò má ửng hồng của Trần Khê.

Chẳng bao lâu, toàn thân cô đã ướt nhẹp như vừa tắm xong.

Thấy cô dốc sức như vậy, Tô Nghiên Nghiên hơi lo lắng nên nhắc nhở: “Cô cũng chú ý nghỉ ngơi chút đi, cái gì quá cũng không tốt đâu.”

Trần Khê gật đầu, quyết định nghỉ giữa giờ.

Tô Nghiên Nghiên đưa cho cô chai nước khoáng và khăn mặt, đồng thời tán gẫu: “Tôi nhìn ra rồi, cô thực sự rất thích múa, đôi mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh, không, phải nói là bùng cháy mới đúng.”

Ngọn lửa trong ánh mắt kia khiến cô ấy có cảm giác như Trần Khê đang ấp ủ một tham vọng lớn lao nào đó.

Nhưng bản thân Trần Khê lại là người trầm tĩnh, có hơi không màng thế sự, thật là mâu thuẫn.

Trần Khê không biết Tô Nghiên Nghiên đang nghĩ gì, chỉ nghe cô ấy mô tả thì mỉm cười mà không nói gì.

Cô thực sự rất thích múa, thích cái vẻ đẹp nhẹ nhàng bay bổng của nó.

Bình thường xem video múa, cô có thể xem mãi không ngừng, vì quá đẹp, quá thần tiên, quá rung động.

Xem đến mức linh hồn cô như muốn bay lên.

Nghĩ vậy, cô cầm điện thoại, tìm video đã lưu rồi đưa cho Tô Nghiên Nghiên xem, giúp cô ấy có thêm động lực: “Cô xem này, vũ công bảo vật này là Tiêu Hồng Liên, điệu múa của cô ấy, hoặc phải nói là vũ kịch đã thể hiện rất nhiều suy ngẫm về văn hóa cổ điển, thực sự rất đẹp, rất tiên khí, cô ấy đã giành vô số giải thưởng, thậm chí còn được nhiều thí sinh nghệ thuật coi là hình mẫu…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc