Trong lòng Bạch Lê có một vạn câu mẹ kiếp muốn chửi, lăn lê bò toài trốn vào căn phòng bên cạnh, không quên đóng chặt cửa lại.
Căn phòng này vô cùng rộng lớn, chính giữa bày mấy chục bài vị, trên tường lại treo ba bức chân dung, bảo tướng trang nghiêm, hai ngọn đèn cây ở hai bên cháy u u.
Nàng âm sai dương thác vào nhầm sư tổ đường.
Bạch Lê chạy đến phía trong cùng, trèo lên một đài hương cao cao, giấu cả người mình sau rèm cửa, từ trong Giới Tử Đại mò ra một viên Tức Nguyên Đan nuốt xuống, áp chế linh lực xuống mức thấp nhất.
Cánh cửa lớn vừa mới khép lại bị ầm ầm tông mở, một chùm ánh trăng hắt vào, lay động như nước, bột phấn màu vàng bay lượn trong ánh trăng, hệt như cỏ mục sinh đom đóm.
Đôi giày da trắng thêu những đường chỉ vàng tinh xảo cố ý vòng qua vết máu, bước qua ngưỡng cửa, vạt áo sắc bén xé nát ánh trăng, thổi rơi một trận sao như mưa.
Vào rồi.
Trong lòng Bạch Lê có một con thú nhỏ đang đâm sầm loạn xạ, đâm đến lồng ngực đập thình thịch, lập tức khép rèm cửa lại kín mít, không lọt một tia sáng nào, ôm lấy đầu gối sống lưng dán chặt vào tường.
Vạn lại câu tịch.
Tiếng bước chân dừng lại ở cửa, không vang lên nữa.
Đang định thở phào nhẹ nhõm, một tiếng “rầm” thật lớn lại khiến Bạch Lê giật mình kinh hãi, đó là tiếng tinh binh lợi khí đập vỡ mặt đất tinh thạch, toàn bộ sư tổ đường đều rung lắc dữ dội một cái, thậm chí có bụi đất từ trên đỉnh đầu lả tả rơi xuống.
Động tĩnh lớn như vậy, hắn đang làm gì? Bạch Lê trong bóng tối khóc không ra nước mắt.
Sau tiếng vang lớn, lại là sự tĩnh lặng khiến người ta tim đập chân run.
Trong sự tĩnh lặng ngưng trệ này, có một tiếng thở dài vi hồ kỳ vi, giọng nói êm tai như cầm sắt hòa minh của thiếu niên, cách rèm cửa truyền đến: “Đạo hữu trốn bên đó, sao không ra gặp mặt một lần a?”
Bạch Lê theo bản năng bịt miệng lại.
Hỏng rồi, Tức Nguyên Đan vô dụng sao?
Phần lớn trường hợp sự kiên nhẫn của một tên phản diện đều không tốt cho lắm, Tiết Quỳnh Lâu cũng như vậy, tính tình tốt của hắn toàn bộ dùng cho những người có giá trị lợi dụng.
Tiếng bước chân đang đến gần, hơn nữa lại gần quá rồi, căn bản không kịp tìm chỗ khác trốn nữa.
Bạch Lê nhìn vết máu bắn tung tóe trên quần áo ban nãy, như có điều suy nghĩ.
Chỉ còn cách ba bước.
Bàn tay khớp xương rõ ràng khựng lại ngoài rèm cửa, nhẹ nhàng vén lên, bóng tối tràn ra một mùi máu tanh.
Hoa ảnh lóe lên, một bộ váy áo tay rộng nền đỏ thêu đen diễm sát thược dược lăn ra, vạt váy xẻ tà phơi bày hai bắp chân thon thả trắng ngần, như ngưng chi tố tuyết, phấn điêu ngọc trác, đầy ấp đều là hương sương hoa hồng ướt át sau khi tắm.
Trong váy bọc một thiếu nữ vân mấn đà nhan, mềm oặt rũ cổ xuống, vết máu trên trán chói mắt.
Nàng ngâm mình trong màn đêm, toàn thân lạnh lẽo như bông tuyết đầu đông, một cụm cẩm la ngọc tú đỏ tươi trên vạt váy, giống như một bụi lửa cháy rực đến, bông tuyết đụng phải lò lửa, ầm một tiếng tan thành nước xuân.
Trông có vẻ như là từ lầu bạch ngọc trốn ra, ngã vỡ trán, ngất xỉu ở đây.
Cái lạnh đêm khuya cuối thu dọc theo cột sống xông lên, bò khắp tứ chi bách hài.
Bạch Lê rất nhanh cảm thấy, mình hình như lăn sai hướng rồi.
Vừa mới chạm vào quần áo lạnh lẽo của thiếu niên, cơ thể liền không khống chế được rơi xuống, mà hắn căn bản không có ý định đưa tay vớt một cái.
Phải biết rằng, đài hương này cao bảy tám thước, cứ thế trực tiếp rơi xuống, không gãy xương cũng phải sưng vù.
Khoảnh khắc cuối cùng chạm đất, vai lưng và khuỷu chân nàng bị nhẹ nhàng móc một cái, giống như được một đám mây nhẹ bẫng nâng đỡ, chìm nổi trong nước xuân dung dung.
“Đạo hữu?”
Giọng nói dịu dàng giống hệt như lúc mới gặp trong xe ngựa.
Bạch Lê giả vờ trọng thương mới tỉnh, lông mi run rẩy liên hồi, thong thả mở mắt ra.
Một đoàn ánh sáng và bóng tối đan xen, lúc mờ lúc tỏ. Một bóng người, từ trên xuống dưới bao trùm lấy nàng.
Đập vào mắt đầu tiên, là một đôi mắt đen nhánh, đậm đặc hơn cả màn đêm, sáng ngời hơn cả ánh trăng, như nguyệt ảnh trầm bích.
Tiếp theo đó, là một mảnh tơ tuyết trắng tinh, bao y khoan đái, hai ống tay áo bọc lấy ánh trăng, thắp sáng góc tối tăm này.
Cho đến cuối cùng, trắng và đen như một làn khói nhẹ và một tia mực tàn, lưu động hòa quyện, làm tan chảy đoàn ánh sáng và bóng tối đó, hiện ra hình dáng phong tư tuyển vĩnh của thiếu niên.
Hắn khom gối quỳ một chân trên đất, tuy là trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã đỡ được nàng, nhưng hai tay không tiếp xúc với bất kỳ tấc da thịt nào trên cơ thể nàng, khẽ cười nói: “Ngươi tỉnh rồi? Ban nãy thật nguy hiểm.”
Nguy... nguy hiểm cái đầu ngươi.
Khoảnh khắc cuối cùng mới ra tay, chẳng phải là để thăm dò xem ta rốt cuộc là ngất thật hay giả vờ ngất sao?
Nếu không nhịn được mở mắt ra có phải là chết chắc rồi không.
“Đạo hữu,” Trong đôi mắt đen láy của thiếu niên nổi lên một loạt biến hóa vi diệu, ý cười như cũ, “Sao ngươi lại ở đây một mình?”
Trái tim Bạch Lê sắp nhảy ra ngoài rồi.
Trong đôi mắt đen nhánh của hắn giấu một bầu trời sao, lại phản chiếu bóng dáng một người, thế là sao trời đầy trời chỉ xoay quanh người này.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, sao lại có người ngay cả ánh mắt cũng giả vờ chân thật đến thế chứ?
Bạch Lê chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Thực ra ta...”
“Thực ra ngươi bị người ta truy sát, ngã vỡ trán ở đây, vẫn luôn ngất xỉu đến bây giờ mới tỉnh.” Ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên quệt một cái trên trán nàng, một mảng đỏ tươi, hắn rũ mắt nhìn một cái, cười hỏi, “Có phải ngươi muốn nói như vậy không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

