Người đàn ông trung niên nhướng mày: “Ồ, ý cô là cô còn có thể tìm thêm được nấm linh chi đen nữa à?”
Đôi mắt ông ta như hai ngọn đuốc, nhìn chằm chằm vào mắt Tống Minh Lan, như muốn xuyên qua ánh nhìn ấy để thấy rõ những suy nghĩ trong lòng cô.
Ông ta ngạc nhiên phát hiện đôi mắt của cô gái này thật đẹp và cuốn hút, khiến ông không khỏi tò mò muốn biết thêm về cô.
“Ông cứ yên tâm, tôi cam kết sẽ chỉ bán nấm linh chi đen cho cửa hàng của ông.” Tống Minh Lan mỉm cười đáp.
“Nhưng nếu có những người dân khác trong thôn tình cờ tìm được nấm linh chi thì điều đó nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Dù sao thì rừng núi cũng không thuộc quyền sở hữu của riêng ai.” Cô nói một cách thản nhiên, thể hiện sự chân thành nhưng vẫn giữ vững nguyên tắc của mình.
Người đàn ông trung niên mỉm cười, chậm rãi đưa tay phải về phía Tống Minh Lan, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng: “Đây là điều hiển nhiên, nhưng tôi mong rằng hàng hóa lần sau cô mang đến sẽ giữ được chất lượng như lần này. Như vậy thì chúng ta sẽ hợp tác suôn sẻ.”
Tống Minh Lan gật đầu nhẹ, đồng ý rồi từ tốn đưa tay ra, chỉ nắm hờ một nửa bàn tay của người đàn ông trước khi rút tay về ngay lập tức.
Thấy vậy, bà nội Tống vội bước lên, đứng chắn giữa Tống Minh Lan và người đàn ông, tách hai người ra. Bà nhìn ông ta với vẻ nghiêm nghị nói: “Ông chủ ơi, có gì thì cứ trao đổi với tôi, không cần nói với cháu tôi đâu.”
Người đàn ông trung niên có chút bối rối, rụt tay về, ánh mắt cũng dời khỏi Tống Minh Lan, rồi lịch sự quay sang bà nội cười nói: “Thím cứ gọi tôi là Tiểu Liêu được rồi. Tôi là Liêu Phúc, chủ của tiệm này. Nếu sau này hai người có nấm linh chi tốt như vậy nữa thì cứ đến đây tìm tôi. Tôi sẽ thu mua với giá cao như lần này.”
Tống Minh Lan lấy nốt bốn cây nấm linh chi ra đưa cho Liêu Phúc: “Ông chủ Liêu, ngài kiểm tra lại chất lượng. Nếu không có vấn đề gì thì chúng tôi còn nhiều việc khác cần làm.”
Liêu Phúc cầm lấy mấy cây nấm, thấy rằng Tống Minh Lan đã thu hoạch chúng một cách rất cẩn thận, giữ nguyên cả rễ, điều này sẽ giúp bảo toàn dược tính của nấm. Ông không chần chừ, liền bảo lão Bao đi lấy tiền.
“Cô xem đây, 5 cây nấm, tổng cộng là 550 đồng.” Liêu Phúc đưa cho bà nội Tống một xấp tiền giấy lớn. Tay bà nội run run khi nhận số tiền ấy.
Nhưng bà cũng nhanh chóng trấn tĩnh lại, cẩn thận đếm đủ 55 tờ đại đoàn kết rồi cúi người cảm ơn Liêu Phúc: “Cảm ơn ông chủ Liêu.”
“Thím cứ gọi tôi là Tiểu Liêu được rồi, sau này còn mong thím giúp tôi làm ăn phát đạt.”
Sau khi tiễn ba người ra về, Liêu Phúc quay lại, cầm nấm linh chi lên xem xét kỹ lưỡng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
