Cô nhìn về phía bà nội Tống, hơi ngượng ngùng vì vừa rồi quá đói nên đã ăn một mình: “Bà ơi, mọi người đã ăn chưa?”
Bà nội Tống lục túi áo lấy ra một nửa bánh ngô cứng đưa cho Lưu Xuân: “Bà với ba cháu đã ăn ở nhà rồi.”
Tống Minh Lan cau mày, đặt nửa bát thịt gà còn lại lên tủ đầu giường, nhìn Lưu Xuân đang cầm chiếc bánh ngô khô cứng để ăn mà trong lòng bỗng chua xót: “Mẹ ăn đi.”
Rồi cô mới quay sang bà nội Tống: “Mọi người vừa từ nhà chạy đến đây à?”
“Ừ, bác sĩ bảo cháu cần bồi bổ thêm dinh dưỡng, phải dưỡng lại sức, bà về nhà giết con gà mái già không đẻ trứng nữa.” Bà nội Tống giơ tay đẩy cái bát lại về phía Tống Minh Lan: “Cháu cứ ăn đi, ở nhà vẫn còn gà, lát nữa bà với mẹ cháu thay phiên nhau, mẹ cháu về nhà sẽ có đồ để ăn.”
Tống Minh Lan lắc đầu: “Cháu không ăn nổi nữa rồi.”
“Vậy để dành tới trưa ăn tiếp.” Lưu Xuân ăn xong bánh ngô, nhận lấy bát từ tay bà nội Tống, lại bọc lại trong túi ni lông rồi đặt lên tủ đầu giường.
“Đúng đó, bây giờ ăn không nổi thì trưa ăn tiếp, bác sĩ dặn rồi, tình trạng của cháu không được tốt, nếu không đưa đến kịp thời thì có khi thân thể còn để lại tật.” Bà nội Tống vỗ ngực, vẻ mặt sợ hãi, rồi bắt đầu chửi nhà họ Triệu.
Tống Đại Cường và Lưu Xuân cứ như cái nền phía sau, nghe lời bà nội Tống, thi thoảng lại lộ vẻ lo lắng, rồi lại phẫn nộ, như thể muốn lập tức đi đánh nhà họ Triệu một trận.
Tống Minh Lan cảm thấy trong lòng buồn bã, nhà họ Tống mà tác giả chỉ vẽ qua loa vài nét giờ đây lại sống động đến vậy.
Cô luôn không hiểu vì sao hạnh phúc của nam nữ chính lại cần phải có những nhân vật phụ có kết cục bi thảm làm nền?
Vậy Tống Minh Lan cô muốn xem thử, nếu không có những nhân vật phụ hy sinh thì liệu nam nữ chính có thể bước lên con đường hạnh phúc được không?
Dưới chân núi phía sau thôn Kim Trúc, Triệu Hoa nằm trên giường sốt cao.
Cha mẹ Triệu và Triệu Kiến Quốc đều thức trắng đêm, dĩ nhiên không phải vì lo cho Triệu Hoa, mà là đang bàn tính về Tống Minh Lan.
“Đây chính là chuyện ‘mất cả chì lẫn chài’ mà trong sách nói sao?” Triệu Kiến Quốc lẩm bẩm.
“Cả chì cả chài gì? Theo mẹ thì tất cả là tại Hoa Nhi. Ngô Nhị Ngưu đó chẳng phải là người do nó gọi đến làm nhục Tống Minh Lan sao? Sao cuối cùng lại rơi vào người nó! Hiện tại tôi cũng chẳng dám ra đường gặp hàng xóm nữa rồi.” Cha Triệu rít một hơi thuốc lào, miệng càu nhàu.
“Thôi đi, đừng nói nữa, đồ nhát gan. Lúc xảy ra chuyện, ông còn bảo muốn tránh hiềm nghi nên đi ra đồng làm việc. Bây giờ Hoa Nhi nhà mình đau đớn thế này, ông còn trách nó.” Mẹ Triệu hiếm khi nói được một câu công bằng.
Nhưng chỉ có Triệu Hoa đang nằm trên giường mới biết, mẹ cô ta chẳng qua là đang tự trách vì lúc đó không để Triệu Kiến Quốc xuống cứu cô ta.
Mặt Triệu Hoa đỏ bừng vì sốt, toàn thân đẫm mồ hôi, nhưng ba người trong phòng không ai quan tâm đến cô ta, chỉ có những lời trách móc lẫn nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
