Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Cái bạn có cái id đuôi là 999 này là ai, bạn mau quay lại đi, quay lại ngay đi!!!]
[Bồ là nhà tiên tri hả?]
[Nói thêm vài câu nữa đi, tui muốn nghe thêm]
[Lúc nhìn cái dòng này tui chỉ muốn dẫm vô một cái, giờ tui tự dẫm tui]
[Tôi ngu quá, lúc đó tôi không tin]
[Mắt sáng như hỏa nhãn kim tinh luôn, người có đôi mắt sáng như tuyết là có thật]
Thẩm Tinh Dao vừa mở điện thoại, truy cập vào Weibo đã ngạc nhiên phát hiện ra có hơn 999+ thông báo mới, số lượng người theo dõi cũng tăng lên gần một nghìn, dù trước đó chỉ là một tài khoản mới tinh, không có bất kỳ bài đăng nào.
Cô hơi bất ngờ.
Nhấn vào kiểm tra, cô mới hiểu nguyên nhân: bình luận mà cô để lại hai ngày trước về vụ của Cung Việt đã bị ai đó đào lại, khiến nó bất ngờ nổi tiếng.
Dòng bình luận dự đoán "Cung Việt có khả năng sẽ vào tù" đã trở thành hiện thực khi anh ta bị bắt, khiến nhiều cư dân mạng kinh ngạc và lan truyền nó như một lời "tiên tri".
Tinh Dao đọc lướt qua các bình luận một lúc, đa phần là cảm thán về khả năng "dự đoán thần sầu" của cô, nhưng thực tế họ không biết rằng cô sở hữu một hệ thống ăn dưa đặc biệt, nắm rõ mọi "drama" liên quan đến Cung Việt. Những gì cô nói chẳng qua chỉ là suy đoán hợp lý dựa trên sự thật mà thôi.
Sau vài phút, cô thoát khỏi Weibo, tập trung vào việc "hóng dưa" mới nhất của Cung Việt.
Bên cạnh cô, Trần Hưởng cũng đang làm điều tương tự. Anh ta vừa xem vừa cười lớn, vỗ đùi đen đét, vẻ mặt tràn đầy sự hả hê: "Không ngờ gã đó cũng có ngày hôm nay! Một lũ cặn bã, dựa vào chút danh tiếng mà muốn làm gì thì làm, giờ thì hết đường thoát rồi! Đáng đời!"
Nhiều năm qua, Cung Việt chính là đối thủ cạnh tranh của anh ta, từ việc tranh tài nguyên đến vai diễn. Nghĩ lại thôi cũng thấy bực mình.
Bây giờ gã bị bắt, đúng là cả thế giới phải ăn mừng. Trần Hưởng cười như được mùa, mãi không ngừng lại. Một lúc sau, Tần Nam cầm kịch bản mà Trần Hưởng vừa vứt qua một bên lên, đưa lại cho anh:
"Cười xong rồi thì nói chuyện chính đi. Bộ phim này cậu rốt cuộc có nhận hay không?"
Đây là một kịch bản phim rất tốt, họ đã từng bỏ nhiều công sức để giành vai, nhưng cuối cùng lại bị Cung Việt cướp mất.
Trần Hưởng liếc qua mà chẳng buồn động vào: "Không nhận. Thứ Cung Việt từng đụng qua, em không thèm."
Rồi anh ta nói thêm: "Phim của đạo diễn Vệ chẳng phải đã đàm phán xong rồi sao? Hai phim này lại còn trùng lịch. Em thấy phim của đạo diễn Vệ không kém cạnh gì phim này."
Ý anh ta rất rõ: muốn chọn phim của đạo diễn Vệ, không nhận phim của đạo diễn An.
Phần lớn thời gian, Tần Nam luôn tôn trọng ý kiến của nghệ sĩ dưới quyền mình. Anh gật đầu, cất kịch bản đi mà không nói thêm gì.
Lúc này, Thẩm Tinh Dao cũng vừa "ăn dưa" xong, thấy họ đã kết thúc cuộc trò chuyện liền xen vào, đứng dậy cáo từ.
Tần Nam vốn định để Thẩm Tinh Dao rời đi, nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy Trần Hưởng đang vắt chân ngồi chẳng ra dáng gì, cô ấy bỗng nhớ ra rằng không hẳn là không có vai diễn nào phù hợp để sắp xếp cho cô ấy.
Ý chính là để cô ấy quen dần với không khí trường quay.
Xem qua hồ sơ cá nhân của Thẩm Tinh Dao, Tần Nam phát hiện cô chỉ từng đóng vài web drama kinh phí thấp, hầu hết là phim chất lượng kém. Đến cả vai nữ phụ cô cũng chưa từng có, chỉ loanh quanh những vai không tên tuổi. Để làm nổi bật nữ chính, tạo hình của cô thường tệ đến mức chính mẹ ruột cũng khó nhận ra. Chẳng trách, dù có nhan sắc, cô vẫn chẳng thể nổi tiếng sau bao năm lăn lộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


