Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Được rồi.”
Tần Dĩ An hạ thấp giọng, ngửa cổ uống cạn ly nước trong một hơi, sau đó rót thêm một ly nữa uống cạn mới cảm thấy cổ họng khô khốc của mình được dịu đi phần nào.
Thấy cô đã nguôi giận, công an Hứa vội vàng đứng dậy, dẫn Tần Dĩ An ra ngoài để gặp ba mẹ đang đợi sẵn.
“Bên này cũng không còn việc gì nữa, cô và gia đình có thể rời khỏi công an. Tuy nhiên, tạm thời trong vòng một hai ngày đừng rời khỏi huyện Cực Lạc, phòng khi chúng tôi cần sự phối hợp thêm từ mọi người.”
“Đồng chí công an yên tâm, tôi sẽ không đi đâu cả cho đến khi nhìn thấy gia đình đó bị xét xử.” Tần Dĩ An gật đầu chắc nịch. Cô nhất định phải tận mắt chứng kiến số phận của những kẻ kia mới có thể an tâm mà rời đi.
Hạ Tú Lan đứng bên cạnh cũng gật đầu liên tục tỏ vẻ đồng tình.
Tần Gia Quốc lên tiếng hỏi: “Đồng chí công an, chiều nay chúng tôi có thể đến giúp con bé làm thủ tục chuyển hộ khẩu không?”
“Không cần gấp đâu ạ, ở đây vẫn còn nhiều việc phải xử lý. Sau khi con hoàn thành xong mọi thứ, lúc đó làm thủ tục cũng chưa muộn.” Tần Dĩ An lắc đầu với người ba trên danh nghĩa này. Chỉ cần cô chưa chuyển hộ khẩu, thì vẫn còn thuộc về gia đình họ Tần, vẫn là người một nhà và đương nhiên vẫn giữ quyền thừa kế đối với những tài sản hợp pháp.
Cô quyết định sẽ chờ đến khi chính thức thừa kế ngôi nhà và tài sản của nhà họ Tần trước khi chuyển hộ khẩu.
“Tôi cũng khuyên các vị nên đợi đến khi vụ án kết thúc rồi hãy làm thủ tục. Như vậy vừa đơn giản lại thuận tiện, chúng tôi có thể giải quyết nhanh chóng, chỉ có lợi chứ không hại gì cả.” công an Hứa chân thành đề nghị.
“Cảm ơn công an Hứa. Anh cứ bận việc của mình, chúng tôi xin phép về trước, không làm phiền nữa. Nếu có chuyện gì cần cứ tìm chúng tôi. Chúng tôi đang ở khách sạn của huyện.”
Nói xong, Tần Gia Quốc dẫn cả gia đình rời khỏi đồn công an.
Tần Dĩ An đi được một đoạn ngắn, quay đầu lại nhìn. Thấy công an Hứa đã dẫn người ra ngoài, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Con gái, đi thôi! Ba mẹ dẫn con đến nhà hàng quốc doanh ăn trưa. Chắc con đói lắm rồi.” Tần Gia Quốc vui vẻ nói.
Tần Dĩ An sờ bụng. Lúc trước khi xử lý đám người kia, cô không hề cảm thấy đói nhưng giờ mọi việc đã ổn thỏa, cơn đói ập đến dữ dội, khiến cô nhận ra mình đã đói đến mức bụng cồn cào.
“Được ạ, đúng là đói thật rồi. Sáng nay con chưa kịp ăn gì. Đi thôi, đi ăn.”
“Ừ, đi nào.” Hạ Tú Lan cười tươi, tiến tới khoác tay Tần Dĩ An cùng đi.
“Hôm nay chú mời cơm, coi như xin lỗi con. Là lỗi của chú, mắt kém quá.” Chu Cảnh Lâm chen vào nói.
Tần Gia Quốc trừng mắt liếc bạn thân: “Hôm nay cậu đừng có tranh với tôi. Đây là bữa đầu tiên tôi ăn cùng con gái, làm gì có chỗ cho cậu mời. Muốn xin lỗi thì về bảo vợ cậu may cho con gái tôi mấy bộ quần áo đẹp.”
“Quần áo thì tất nhiên phải may, cơm cũng phải ăn. Thế này đi, bữa này tôi không tranh với anh. Bữa sau tôi mời.” Chu Cảnh Lâm cười, quay sang hỏi Tần Dĩ An: “Con thích ăn gì, chú sẽ đích thân xuống bếp nấu cho.”
“Chú khách sáo quá. Con ăn gì cũng được, không kén chọn đâu.”
Tần Dĩ An trả lời qua loa. Nhưng khi nghe câu cuối cùng, Hạ Tú Lan lại đỏ hoe mắt, lòng đau nhói. Bà biết rõ con bé đã chịu khổ rất nhiều. “Hôm nay con muốn ăn gì cứ gọi, chỉ chọn món con thích nhất.”
Nhìn cặp ba mẹ này, Tần Dĩ An cảm thấy cũng không tệ. Không giống như những gì cô từng đọc trong tiểu thuyết, khi nữ chính trở về ba mẹ thường tỏ thái độ khinh thường hoặc lạnh nhạt. Còn bây giờ, cô chưa biết khi gặp con gái nuôi, phản ứng của họ sẽ ra sao.
Chưa có bằng chứng nào chứng minh con gái nuôi chính là con gái lớn của Tần Đại Quý. Hai vợ chồng kia cùng đồng bọn đều cố ý không nhắc đến, không để lộ bất kỳ thông tin nào.
Tần Dĩ An biết điều đó, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc để tiết lộ. Cô quyết định chờ mọi chuyện ở đây kết thúc, mọi việc đã lắng xuống rồi mới thử tiết lộ để xem phản ứng của cặp ba mẹ này thế nào.
Ở phía khác, dù Tần Dĩ An đã đi ăn nhưng những lời cô nói đã thay cô lan truyền và phát huy tác dụng.
Công an Hứa dẫn người đến khu vực nhà họ Lưu, lần lượt thăm hỏi từng hộ dân để điều tra.
Và những người “hóng hớt” cũng đã truyền đạt những lời Tần Dĩ An nói đến tai ba mẹ của Tôn Tĩnh – vợ quá cố của Lưu Binh.
Tôn Tĩnh mất chưa đầy một tháng, ba mẹ cô ấy vẫn chưa hoàn toàn vượt qua cú sốc này. Giờ nghe được những tin tức này, họ lập tức nhớ lại những lần con gái về nhà than thở rằng gia đình chồng chẳng tốt đẹp gì. Khi đó, họ tưởng chỉ là mâu thuẫn bình thường giữa vợ chồng, còn an ủi con gái rằng cuộc sống gia đình nào cũng có va chạm, răng còn cắn phải môi nữa là. Giờ nghe những lời này...
Mẹ Tôn tự tát mình một cái, ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Đều tại tôi, đều tại tôi, con gái ơi, mẹ có lỗi với con…”
Ba Tôn nghe xong cũng tái mặt, bỏ dở công việc chạy ra ngoài: “Tôi phải đi tìm gia đình đó!”
“Trời ơi trời, nhìn gia đình đó đã thấy không ra gì. Tôi sớm nghi ngờ cái chết của con bé Tôn Tĩnh có vấn đề. Ba mẹ nó thậm chí chưa gặp mặt đã bị đưa đi hỏa táng. Ôi, ông Tôn, ông cũng đừng khóc nữa, mau nghĩ xem Tĩnh Tĩnh có để lại gì không, tìm chút bằng chứng. Nếu gia đình đó thực sự tàn ác, chúng ta không thể để con bé Tĩnh Tĩnh chết không nhắm mắt được!”
Một người hàng xóm kéo bà Tôn lại an ủi.
“Đúng đúng, bà nói phải.” Mẹ Tôn chợt tỉnh táo lại, lau nước mắt, đứng dậy chạy về nhà: “Ông giúp tôi xin nghỉ, tuần trước Tĩnh Tĩnh về nhà một chuyến, hình như mang theo thứ gì đó. Tôi phải về tìm thử.”
Em trai Tôn Tĩnh cũng nghe được tin tức, vội vã chạy từ nhà máy đến nhà họ Lưu. cậu ấy nhớ rõ chị gái mình có thói quen viết nhật ký.
Chiều hôm đó, sau khi kết thúc chuyến điều tra, công an Hứa trở về công an với khuôn mặt tối sầm cùng với gia đình họ Tôn đến báo án.
Gia đình họ Tôn tố cáo rằng con gái họ không chết vì tai nạn, mà bị cả gia đình họ Lưu đánh chết. Họ cũng đã tìm được bằng chứng liên quan.
Em trai Tôn Tĩnh run rẩy hai tay, cầm một cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã sờn mép, đưa đến trước mặt cán bộ công an và mở ra.
“Đây là quyển sổ của chị tôi, tôi tìm thấy ở nhà họ Lưu. Trong này có ghi lại nhật ký hàng ngày của chị ấy. Các người xem đi, nội dung trong này, mỗi trang đều là bằng chứng, tất cả đều chứng minh rằng gia đình họ Lưu đã đánh đập và ngược đãi chị tôi trong suốt thời gian dài.”
Em trai của Tôn Tĩnh lật đến trang cuối cùng, nước mắt rơi lã chã, giọng nghẹn ngào: “Trang này... là những dòng cuối cùng chị tôi viết trước khi qua đời. Cả nhà họ Lưu đã đánh chị ấy, rồi nhốt chị trong phòng mấy ngày không cho ăn uống. Vết thương nhiễm trùng nhưng không có thuốc chữa, cuối cùng sốt cao không hạ dẫn đến…”
“Chị…!”
Tiếng khóc nức nở vang lên đầy đau đớn trong đồncông an.
Quyển sổ này là do các đồng chí công an tận mắt chứng kiến em trai của Tôn Tĩnh ôm chạy ra từ nhà họ Lưu.
“Còn nữa, đây còn có hai tấm ảnh, là hình con gái tôi bị đánh đến thân thể đầy thương tích. Tôi tìm thấy chúng trong khe giường nơi con bé ngủ. Một tuần trước khi con bé mất, nó có về nhà một lần, chắc là linh cảm được chuyện chẳng lành nên cố tình để lại.” Ba của Tôn Tĩnh run rẩy đưa những tấm ảnh mà ông đang nắm chặt trong tay cho mọi người xem.
“Nhà họ Lưu trời đánh này! Họ đã hành hạ con gái tôi đến chết! Con gái tội nghiệp của tôi! Đồng chí ơi, tôi muốn họ phải trả giá! Các người nhất định phải đòi lại công bằng cho con gái tôi!”
Mẹ của Tôn Tĩnh khóc lóc thảm thiết, đứng không vững.
“Tất cả là tại tôi, tại tôi lúc trước cứ khuyên nó rằng ‘đều là người một nhà, nhẫn nhịn chút thì mọi chuyện sẽ qua’. Đều là lỗi của tôi!”
Tần Dĩ An vừa bước vào hỏi thăm tiến triển vụ án, vô tình gặp cảnh này. Cô bước tới đỡ bà, dịu dàng an ủi:
“Dì ơi, không phải hoàn toàn do dì đâu. Nếu có trách thì hãy trách những kẻ lòng dạ độc ác, biến sự lương thiện của chúng ta thành cái cớ để làm điều xấu xa. Dì phải giữ gìn sức khỏe, sống thay phần của Tôn Tĩnh nữa, rồi cười vào ngày bọn xấu xa đó nhận lấy quả báo.”
“Càng đau khổ, kẻ xấu càng vui vẻ. Ngược lại cũng vậy, càng vui vẻ, kẻ xấu càng đau khổ.”
“Hãy khóc thật thoải mái một trận đi. Khóc xong rồi, chúng ta sẽ vui vẻ đón chào khởi đầu mới, đòi lại công bằng cho Tôn Tĩnh.”
Mẹ của Tôn Tĩnh ôm chặt cánh tay Tần Dĩ An khóc lớn, ba của Tôn Tĩnh và em trai cũng ôm nhau khóc nức nở. Sau khi cả nhà khóc xong, họ cảm ơn Tần Dĩ An rồi dặn lòng phải bình tĩnh phối hợp với các đồng chí công an điều tra vụ án.
Khi Tần Dĩ An rời khỏi công an, nhân chứng đã chụp những bức ảnh liên quan cho Tôn Tĩnh cũng được các đồng chí công an tìm thấy. Tội trạng của nhà họ Lưu không chỉ dừng lại ở mức phạt tù mười lăm ngày đơn giản như trước nữa.
Vụ án của nhà họ Tôn kéo theo nhiều vụ án khác liên quan, gây chấn động lớn trong huyện, thậm chí thu hút sự chú ý của cấp lãnh đạo trên. Đồn công an rất coi trọng, toàn bộ đồng chí tăng ca làm việc gấp rút để kết thúc vụ án nhanh nhất có thể, hứa hẹn sẽ công ba kết quả vào ngày hôm sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



