Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành nữ phụ pháo hôi thập niên 70, mở màn vả mặt cả nhà Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

“Cảm ơn, tôi không sao.”

Tần Dĩ An kiên cường lắc đầu, rồi quay sang chỉ vào những người đang nằm dưới đất, nói với các đồng chí công an một cách gấp gáp:

“Đồng chí công an, các anh đến thật đúng lúc! Tôi tố cáo tất cả bọn họ đều là bọn buôn người. Tất cả bọn họ! Mấy người này đột nhiên xông vào, định kéo tôi đi. Còn Tần Đại Quý, Lưu Quế Phương… Họ cũng là bọn buôn người.

Tôi phát hiện ra rằng tôi không phải con ruột của họ, mà là đứa trẻ bị họ bắt cóc. Khi tôi phát hiện ra sự thật, họ đã tức giận và quyết định hợp sức để xử lý tôi. Những người lạ mặt này chính là tay chân mà họ thuê để giải quyết tôi. May mắn thay tôi đã phát hiện kịp thời và chống cự lại, chờ được các anh đến đây. Các đồng chí nhất định phải giúp tôi đòi lại công bằng!”

Khi Tần Dĩ An nói, cô cũng kéo vạt áo lên, để lộ những vết thương chồng chất trên cơ thể mình cho các đồng chí công an xem.

Những người công an nhìn thấy vết thương trên người cô đều cảm thấy thương cho cô.

Trong khi đó, hàng xóm láng giềng nghe tin công an đến đã đổ xô tới xem. Khi họ nghe thấy lời Tần Dĩ An và chứng kiến những vết thương chi chít trên người cô, đám đông liền nhốn nháo bàn tán.

Người đứng xem số một thả tay che mũi xuống, đập đùi kêu lên: “Thảo nào nhà họ Tần ngày nào cũng đánh mắng Dĩ An, hóa ra cô bé không phải con ruột của họ. Thì ra là đứa trẻ bị chúng bắt cóc!”

Người đứng xem số hai nhếch miệng: “Đúng vậy, cả gia đình họ đợi Dĩ An lớn lên để sai khiến như một người hầu thời phong kiến. Trước đây tôi cũng thắc mắc tại sao họ lại đối xử tệ bạc với mỗi cô bé này. Giờ thì mọi thứ sáng tỏ rồi – hóa ra là bọn buôn người trời đánh!”

Người đứng xem số ba khinh bỉ hừ một tiếng, rồi nhổ nước bọt về phía ba kẻ xa lạ kia: “Ba mẹ ruột chẳng đời nào làm mấy chuyện tuyệt tử tuyệt tôn như thế. Nhìn cái bộ dạng ti tiện của chúng kìa, chắc chắn là bọn buôn người. Đồng chí công an nhất định phải điều tra kỹ càng!”

“Các người nói bậy bạ gì đấy! Chúng tôi đến đây để đón dâu. Lưu Quế Phương đã nhận của chúng tôi tám trăm tệ tiền sính lễ, con gái bà ta chính là con dâu nhà chúng tôi!” Triệu Tiểu Hồng vừa ôm mông vừa nằm sấp dưới đất gào lên.

Tần Dĩ An lập tức nói với các đồng chí công an: “Đồng chí, nghe thấy chưa? Chính bọn họ đã thừa nhận rồi! Bọn họ dùng tám trăm tệ để mua tôi. Tôi hoàn toàn không biết những người này, cũng chẳng hề hay biết mình đã kết hôn từ khi nào. Mọi người ở đây đều biết rằng tôi chưa từng có bạn trai. Hơn nữa, vợ chồng Lưu Quế Phương chính là bọn buôn người đã bắt cóc tôi, giờ chúng còn muốn bán tôi lần nữa. Đồng chí, bọn họ lấy danh nghĩa sính lễ để che giấu hành vi buôn bán người! Xin hãy cứu tôi với!”

Mọi người đứng xem liên tục gật đầu: “Đúng, đúng! Chúng tôi có thể làm chứng rằng những gì Dĩ An nói là sự thật. Chưa bao giờ nghe thấy cô bé có bạn trai hay sắp kết hôn.”

“Các người… các người…” Triệu Tiểu Hồng tức giận đến mức không nói nên lời, quay sang gào lên: “Lưu Quế Phương, bà mau nói…”

“Hừ, hết đường chối cãi rồi à, bọn buôn người lòng dạ độc ác!” Đám đông xem kịch nhiệt tình bức xúc, không biết ai ném một viên đá qua, khiến nhiều người khác cũng bắt đầu ném theo. Một viên đá bay thẳng vào đầu Tần Đại Quý, bật lại và rơi trúng trán Lưu Quế Phương, vừa lúc bà ta định mở miệng biện minh.

“A!” Lưu Quế Phương đau đớn hét lên, hai tay vung vẩy trong không khí, cố gắng đứng dậy và gào thét: “Các người câm hết lại cho tôi! Tần Dĩ An là con ruột của tôi! Chính các người mới là bọn buôn người! Gia đình nào mà chẳng đánh yêu mắng thương, việc tôi dạy dỗ con gái mình thì có gì sai? Suốt ngày cũng xen vào chuyện của người khác!”

Bà ta âm thầm lo lắng trong lòng. Làm sao con tiện nhân này biết được sự thật? Không thể để nó tiếp tục nói lung tung!

“Đồng chí công an, tất cả chỉ là do con tiện nhân này nói bậy! Nó vu khống, tố cáo bậy bạ! Các đồng chí đừng nghe nó! Nhìn xem mặt chúng tôi bị nó đánh thành ra thế nào! Phải bắt nó lại chứ, đồ con gái bất hiếu!”

Cùng lúc đó, một luồng mùi hôi thối màu vàng đen bắn ra từ miệng bà ta.

“Tôi cũng bị mất răng rồi!” Tần Đại Quý nhổ ra một chiếc răng gãy, trên đó còn dính một con vật nhỏ không xương sống, nhưng ông ta không hề hay biết. Ông ta chỉ chăm chăm giải thích với các đồng chí công an: “Đồng chí, chúng tôi thực sự là ba mẹ ruột của nó. Con cái không ngoan, chúng tôi dạy dỗ là điều đương nhiên. Nhìn nó bây giờ xem, chẳng ra hình dáng gì thậm chí còn đánh cả ba mẹ trong nhà. Chúng tôi tìm cho nó một gia đình tốt, vậy mà nó dám đối xử với chúng tôi như thế, thật khiến tôi thất vọng.”

Vợ chồng họ vừa mở miệng đã gây ra sát thương khủng khiếp. Mọi người đứng xung quanh đều bụm miệng, lui dần ra sau sợ bị dính phải những giọt nước bọt đầy phân và nước tiểu.

Các đồng chí công an ân cần kéo Tần Dĩ An lùi lại ba mét.

Không ai chú ý đến những lời họ nói. Mọi người chỉ tập trung vào miệng của họ.

“Trời ơi, vợ chồng Lưu Quế Phương ăn phân rồi hay sao? Bay ra khắp nơi, hôi chết đi được!”

“Nhìn xem, đó là giòi sao?”

Ban đầu, đám đông đứng xem không để ý đến mùi hôi trong không khí, nhưng giờ nhìn thấy có thứ gì đó trong miệng người ta thì lại khác. Tất cả mọi người đều tránh xa, một số người còn nôn khan.

Khi nhìn thấy những thứ dính trên đầu họ, nhìn thấy phân và nước tiểu dưới đất, rồi nhìn thấy những thứ kẹt trên răng họ, mọi người đều hiểu ra.

“Trời ơi! Họ thực sự ăn phân! Cả nhà này đều ăn phân!”

“Quả nhiên bọn buôn người không có đạo đức!”

“Câm miệng lại hết! Ai cũng câm miệng lại cho tôi!” Lưu Quế Phương xấu hổ và tức giận đến mức không còn chỗ nào để chui, ngón tay run rẩy chỉ vào Tần Dĩ An. Bà ta cố gắng đứng dậy nhưng lại trượt chân ngã vào vũng nước thải, va chạm vào gia đình Triệu Tiểu Hồng. Vài người trong vũng nước thải bắt đầu đẩy nhau, Lưu Quế Phương tức giận la hét điên cuồng: “A-”

Những người có mùi hôi thối cùng nhau giẫy giụa trên nền đất, mùi khó chịu bốc lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Đám đông vừa bịt mũi vừa chửi bới, vừa xem kịch. Đây quả là một câu chuyện có mùi vị đặc biệt khiến người ta không thể rời mắt dù bị mùi hôi tấn công.

Cả sân nhà hỗn loạn.

Các đồng chí công an kéo Tần Dĩ An lùi thêm vài mét, rồi hét lớn: “Im hết lại! Ai còn gây rối sẽ bị bắt đi! Các người tách ra ngay!”

Hiện trường lập tức yên lặng.

“Xem các người giống cái gì! Bây giờ nghe lệnh của tôi, nếu tôi không cho phép ai nói thì không ai được nói.” Đồng chí Hứa, người dẫn đầu đội công an bảo Tần Dĩ An tiếp tục nói trước.

“Đồng chí, những gì tôi nói đều là sự thật. Tôi có bằng chứng chứng minh rằng mình bị họ cố tình bắt mất. Lần này họ định bán tôi đi vì họ phát hiện ra ba mẹ ruột ở Bắc Kinh đã tìm đến tôi, muốn để con gái của họ thay thế tôi trở về và sống cuộc đời sung sướng. Họ còn dùng số tiền bán tôi để mua cho Tần Kim Bảo một công việc tại hợp tác xã cung tiêu. Tiền đã đưa hết rồi, bằng chứng giao dịch cũng có đủ. Các đồng chí đợi tôi một chút.”

Tần Dĩ An quay đầu bước vào phòng của vợ chồng Lưu Quế Phương, bê ra một chiếc hộp sắt lớn.

Lưu Quế Phương và Tần Đại Quý vừa nhìn thấy liền biến sắc, kích động lao tới muốn giật lấy nhưng bị một chiến sĩ công an đứng cạnh đá ngã xuống đất giống như cách mà họ từng đối xử với Lưu Binh, khống chế chặt chẽ. Những người khác trên mặt đất cũng bị khống chế luôn: “Tất cả câm miệng lại cho tôi!”

Người hàng xóm Vương Đại Quân – người đã dẫn công an tới đây cũng có một cô con gái út tên Vương Tân Tân, là một cô bé đầy tinh nghịch. Cô bé còn chu đáo cuộn tròn đống tất bẩn chưa giặt trên bồn giặt trong sân thành một cục, nhét vào miệng Lưu Quế Phương và Tần Đại Quý, nhét thật chặt. Thấy các chiến sĩ công an không can thiệp, cô bé lại hí hửng bịt mũi tiếp tục nhét tất vào miệng những người còn lại, sau đó rửa tay sạch sẽ đứng sang một bên nháy mắt với Tần Dĩ An.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc