Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“A!”
Hai người đang nấp sau cửa để theo dõi tình hình bị lực đẩy ngã xuống đất, ôm ngực hoảng sợ nhìn Tần Dĩ An lùi lại phía sau.
Tần Dĩ An cầm gậy quất liên tiếp vào hai người, phát ra những tiếng kêu thảm thiết hơn cả tiếng lợn bị giết.
Âm thanh ồn ào từ nhà họ Tần cũng khiến hàng xóm chú ý.
“Nhà Tần Đại Quý đúng là một gia đình độc ác đến tận xương tủy.”
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, hàng xóm chỉ biết chửi rủa vài câu đã thành thói quen, rồi thở dài bất lực:
“Thật là tạo nghiệp. Dĩ An là một đứa trẻ tốt như vậy sao lại rơi vào cái nhà này chứ? Nói không nghe, khuyên không được. Chắc chắn đứa trẻ này sẽ lại phải nhịn đói rồi. Lát nữa để dành cho nó hai bắp ngô. Đại Quân, cậu đi tới công an một chuyến.”
Tuy nhiên, lần này tình hình lại khác hẳn.
Sau khi trút giận bằng cách đánh cho hai kẻ đáng thương kia một trận tơi bời, cô giẫm chân lên người Tần Kim Bảo, dùng cây gậy đè lên ngực Tần Niệm Niệm và lấy chìa khóa từ tay Tần Kim Bảo.
Cô chợt nhìn thấy sợi dây quấn quanh cổ Tần Niệm Niệm, liền giật mạnh nó ra. Đằng sau đó chính là chiếc bùa bình an vừa là giấy tờ để cô nhận người thân.
“Trả lại đây! Đó là của tôi, đồ của tôi!!” Tần Niệm Niệm vốn đang nằm im dưới đất, lập tức bừng tỉnh khi thấy thứ quan trọng nhất của mình bị cướp mất. Cô ta cố gắng vươn tay với lấy nhưng bị đè chặt chỉ có thể hét lên trong tuyệt vọng.
Tần Dĩ An đưa tay cầm chiếc giày và tát liên tiếp sáu cái vào mặt Tần Niệm Niệm: “Đồ ăn trộm, cứ nghĩ rằng đeo đồ của người khác lâu ngày là của mình rồi à? Cô cũng xứng sao?”
Tần Kim Bảo bên cạnh run rẩy vì sợ hãi, vội vàng che mặt quay đi chỗ khác, không dám hó hé một lời thậm chí còn nín thở để giảm thiểu sự hiện diện của bản thân.
“A—” Tần Niệm Niệm đau điên cuồng hét lên: “A a, Tần Dĩ An, đồ tiện nhân! Nếu mày mà rơi vào tay tao, tao sẽ khiến mày chết không toàn thây!”
“Để tao xem ai mới là người chết không toàn thây đây. Miệng lúc nào cũng tiện nhân tiện nhân còn thối hơn cả ba mẹ mày đấy. Không nói năng tử tế thì đừng có nói nữa, đi mà phun phân đi.” Tần Dĩ An túm cổ áo Tần Niệm Niệm kéo ra ngoài, tay kia tiện thể kéo luôn cả Tần Kim Bảo.
Tần Kim Bảo bị kéo lê trên mặt đất, hai tay vung vẩy trong không trung, hoảng loạn nói: “Không phải chứ! Sao lại kéo cả tôi nữa? Tôi đâu có nói gì thối đâu!”
“Giờ mới đúng.”
Tần Dĩ An rửa tay, cầm chìa khóa đi vào phòng của Lưu Quế Phương để kiểm tra một số thứ.
Rồi cô bước vào bếp, đóng cửa lại, lục tìm trong tủ chén bát một ít bánh ngọt ăn tạm, pha một bát sữa bột uống và luộc vài quả trứng để lấp đầy cái bụng đói. Sau khi no bụng, đầu óc cô dần tỉnh táo hơn, căng thẳng cũng giảm bớt.
Cô lấy ra chiếc bùa bình an vừa giật từ cổ Tần Niệm Niệm, thứ vốn thuộc về nguyên chủ.
Chẳng lẽ thứ nhỏ bé này chứa không gian trồng trọt?
Vào không gian xem thử mới được?
Trong tích tắc, một chuỗi vòng cổ đá quý xuất hiện trên cổ cô và chỉ chớp mắt, cô đã biến mất tại chỗ.
Một giây sau, Tần Dĩ An đứng ở một nơi xa lạ, trong tay vẫn cầm chiếc bùa bình an.
Cô cúi đầu nhìn, nghi hoặc: “Mình chưa kích hoạt mà đã vào được rồi?”
Rồi cô nhìn thấy chiếc vòng cổ đá quý trên cổ mình, vui mừng cầm lên xem.
“Trời ơi! Vòng cổ đá quý tổ truyền cũng theo mình đến đây? Ban nãy không thấy mà? Ra là còn có thể tàng hình nữa?”
Tần Dĩ An chợt nhớ lại, khi cô vừa chết và trở thành hồn ma lơ lửng, cô đã thấy chiếc vòng cổ tổ truyền phát ra ánh sáng mờ mờ.
“Chẳng lẽ vòng cổ đá quý tổ truyền của mình cũng là một không gian? Giờ mình đang ở trong không gian của vòng cổ sao?”
Tần Dĩ An cất chiếc bùa bình an đi, đầy háo hức thử nghiệm vòng cổ đá quý: “Ra ngoài.”
Lời vừa dứt, cô thực sự đã trở lại căn bếp và chiếc vòng cổ đá quý có thể ẩn hiện theo ý muốn của cô.
Tần Dĩ An vui mừng nắm lấy viên đá quý, thì thầm trong lòng: “Kích hoạt, vào trong.”
Chớp mắt, cô đã đứng trong không gian.
Ôi trời ơi! Vòng cổ đá quý của cô đúng là một không gian thật! Trước đây khi đọc truyện không gian, cô từng mơ mộng về điều này nhưng chỉ dừng ở suy nghĩ, không hành động để kiểm chứng.
Tần Dĩ An vỗ đầu, tiếc nuối vì đã bỏ lỡ không gian này trong bao năm qua!
Nhưng bây giờ kích hoạt cũng không muộn, ít nhất cô đã có nó.
Tần Dĩ An tung tăng chạy khắp không gian. Không gian rộng một nghìn mét vuông, ở giữa có một ngôi nhà nông thôn nhỏ, nội thất cơ bản đều đầy đủ. Điều quan trọng nhất là giữa sân có một cái giếng tỏa khói trắng.
Cô chạy đến, nước trong giếng trong veo, phản chiếu hình ảnh của cô.
Lông mày đậm, đôi mắt to, dung mạo xinh đẹp, rõ ràng là một mỹ nhân. Đặc biệt là khuôn mặt này giống hệt cô.
Nhìn thấy gương mặt này, cô yên tâm hẳn. Ít nhất khi soi gương, cô sẽ không nhận nhầm mình.
Tần Dĩ An ngồi xuống, chạm tay vào thành giếng và dòng nước. Ngay lập tức, thông tin về cái giếng hiện lên trong đầu cô.
**Giếng linh tuyền: Uống nước giếng khi khỏe mạnh sẽ giúp thân thể mạnh hơn, khi bị bệnh tật sẽ chữa lành. Có thể uống trực tiếp hoặc nấu sôi, hiệu quả không đổi. Tất nhiên tác dụng không thần kỳ như trong tiểu thuyết, chỉ có thể trị ngay các bệnh nhẹ như cảm cúm, đối với bệnh nặng nước giếng chỉ giúp làm chậm tiến triển bệnh, nhưng nếu uống lâu dài sẽ cải thiện thể chất, phòng ngừa bệnh tật và điều hòa cơ thể.”
Biết được những thông tin này, Tần Dĩ An còn chờ gì nữa? Đây đúng là nguồn nước cứu cánh của cô! Cô lấy một chiếc muôi hồ lô, múc vài muôi nước và uống ừng ực.
Chỉ vài phút sau, cơn sốt nhẹ của Tần Dĩ An đã hạ xuống, đầu không còn nặng trịch, chân không còn nhẹ bẫng, toàn thân tràn đầy sức sống. Cô có thể dễ dàng đánh chết một con bò, thậm chí nhảy vài động tác aerobic cũng không thành vấn đề.
Cô đã khôi phục lại trạng thái của một nữ huấn luyện viên võ thuật mạnh mẽ.
Tần Dĩ An lấy ra chiếc bùa bình an, đang định xem lại tiểu thuyết để tìm hiểu kim thủ chỉ* xem như thế nào thì chợt nghe thấy có tiếng động bên ngoài không gian. Cô lập tức đặt bùa bình an xuống và nhanh chóng xuất hiện ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi nhà bếp, cô đã nghe thấy tiếng cửa lớn trước cổng kẽo kẹt vang lên. Chưa kịp nhìn rõ “thứ gì” ở đó thì một tràng cười đầy kiêu ngạo đã vang vọng tới tai cô.
(*) Kim thủ chỉ: Thường ám chỉ khả năng đặc biệt hoặc trợ giúp đặc biệt mà nhân vật chính nhận được để vượt qua khó khăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



