Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành nữ phụ pháo hôi thập niên 70, mở màn vả mặt cả nhà Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

“Các người… các người… huhu~”

Bạch Liên Hoa nhà ta đã thất bại thảm hại, bị phản bác đến mức không nói được lời nào, chỉ biết quay mặt đi một bên khóc nức nở. Triệu Kiện vội vàng chạy tới an ủi.

Tiền Chí Quân, bước lên quát lớn: “Vương Tân Tân, cô biến thành cái dạng gì rồi? Có thể dịu dàng một chút được không? Đừng có động tí là nhắc đến từ hôn trước mặt mọi người. Nói thật, ngay cả tôi nghe cũng phát chán rồi. Từ nay về sau đừng có làm như hôm nay nữa, tôi không thích đâu. Cô mau xin lỗi Nhu Nhu đi.”

“Xin lỗi cái đầu anh! Hôn sự muốn hủy thì hủy, cút đi!”

Vương Tân Tân dồn hết sức đạp mạnh vào chân gã, rồi kéo Tần Dĩ An xuyên qua đám đông đang đứng xem chuyện vui, rời khỏi nơi thị phi này.

Tần Dĩ An giơ một tay ra, vẫy vẫy với ba mẹ đang chờ ở ngoài: “Ba mẹ, hai người cứ về khách sạn trước đi. Con phải trở lại nhà họ Tần để giải quyết một số việc. Hôm nay đừng đợi con nữa.”

“Khoan đã.” Hạ Tú Lan chạy tới, rút từ trong túi ra năm tờ tiền lớn cùng một xấp phiếu mua hàng nhét vào tay Tần Dĩ An, giọng đầy hào phóng: “Cứ thoải mái mà tiêu, nếu thiếu thì cứ bảo mẹ, mẹ còn nhiều. Cứ từ từ, không cần vội, chúng ta có rất nhiều thời gian mà.”

Nói xong, bà chẳng đợi Tần Dĩ An từ chối, kéo theo chồng mình bỏ đi. Trên đường, Hạ Tú Lan cười nói với người bạn đời của mình: “Bạn mà con bé kết giao quả thật rất tốt, là một đứa trẻ ngoan đấy.”

“Ừ, đúng là rất tốt.” Tần Gia Quốc gật đầu cười hiền: “Tú Lan, đi, chúng ta đi dạo ở cửa hàng bách hóa. Anh phải mua cho con gái một chiếc đồng hồ để tiện xem giờ.”

“Được, đi chọn cho con gái một chiếc đồng hồ đẹp.” Hạ Tú Lan hào hứng bước về phía cửa hàng bách hóa của huyện: “Những thứ mà người khác có, con gái chúng ta nhất định cũng phải có.”

Vương Tân Tân khoác tay Tần Dĩ An, nhìn bóng lưng của hai người phía trước, lòng thầm cảm thấy vui mừng thay cho bạn mình.

“Dĩ An, ba mẹ ruột của cậu đối xử với cậu rất tốt đấy. Cuối cùng cậu cũng không phải chịu khổ hay bị bắt nạt nữa, mình thật sự vui thay cho cậu.”

“Ừ, mình phải trở về nhà họ Tần đó. Cậu thì sao?” Tần Dĩ An cẩn thận cất tiền và phiếu vào không gian, ánh mắt hơi buồn.

“Mình cũng về.”

Vương Tân Tân cúi đầu nhìn tô đậu hũ não trong tay, tâm trạng chợt sa sút hẳn. Cô ấy đưa tay vuốt tóc mình, hỏi khẽ: “Dĩ An, cậu có nghĩ mình trông rất kém nữ tính không?”

Tần Dĩ An chỉnh lại tư thế của Vương Tân Tân, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, chân thành nói:

“Thật mà. Làm chính mình là quan trọng nhất. Nhớ hôm đó, nhờ có cậu mà mình mới bịt miệng được những kẻ kia. Còn hôm nay, bao nhiêu nam đồng chí đều sợ đến mức ói mửa, mặt tái mét, riêng cậu vẫn tỉnh táo, điều này chứng tỏ cậu không chỉ thông minh mà còn có sức khỏe tốt, tâm lý vững vàng. Nhìn cậu giỏi giang chưa kìa.” Tần Dĩ An chỉ tay về phía một nam đồng chí vẫn chưa hoàn hồn, trong lòng thầm xin lỗi.

Nam đồng chí mặt tái nhợt: “Cô có lịch sự không vậy?”

“Ừ ừ, cậu nói đúng.” Vương Tân Tân chăm chú lắng nghe, gật đầu lia lịa: “Những lời mình nói hôm nay không phải là bực tức nói ra đâu. Nghe cậu nói vậy, mình càng thêm kiên định. Mối hôn sự này phải hủy ngay lập tức.”

Vương Tân Tân nhìn đồng chí đang ủ rũ, so sánh bản thân với anh ta, càng thêm tự tin và tiếp thu lời khuyên của Tần Dĩ An. Tâm trạng cô ấy khá hơn hẳn, liền rút từ túi lưới ra một hộp cơm đưa qua: “Dĩ An, cậu có muốn ăn đậu hũ không? Chính tay mình làm đấy.”

“Ăn chứ, từ sáng đã thèm rồi. Thơm chết đi được.” Tần Dĩ An vui vẻ nhận lấy đậu hũ, ngồi xuống bên cạnh, không chút khách sáo mở hộp ra, cầm muỗng xúc từng miếng lớn: “Quá ngon! Đậu hũ mềm mịn, dầu ớt thơm phức, vừa đủ cay. Tay nghề của cậu quả là đỉnh.”

Vương Tân Tân thấy cô thực sự thích ăn, cười đến mức không thấy răng, cũng ngồi xuống mở hộp khác ra thưởng thức.

“Nếu cậu thích, mình sẽ mang thêm một ít qua cho cậu. Sáng nay mình làm nhiều lắm, ở nhà còn dư nhiều. Lần sau mình sẽ đóng chai vài lọ tương ớt gửi lên Bắc Kinh cho cậu. Ăn hết cứ báo mình, mình sẽ gửi tiếp. Đây là bí quyết gia truyền của nhà mình đấy. Nhờ tài nghệ này mà ông nội mình đã giúp cả gia đình chuyển từ làng quê lên thị trấn, rồi ổn định cuộc sống ở thành phố. Nhờ vậy mình mới có cuộc sống hạnh phúc như ngày hôm nay. Thấy cậu thích ăn, mình cảm thấy không làm mất mặt tay nghề gia đình.”

Tần Dĩ An vội gật đầu, miệng vẫn bận rộn ăn đậu hũ. Không phải cô khoe khoang, nhưng sau khi đã ăn hàng ngàn lần lần này là đậu hũ ngon nhất mà cô từng thử. Vương Tân Tân đúng là có tài nghệ xuất sắc. Tiền Chí Quân quả thật không biết quý trọng.

Ở chỗ không xa, nam đồng chí đang ngồi nghỉ thấy hai cô gái ăn đậu hũ trắng đỏ xen kẽ, dạ dày vừa yên lại bắt đầu cuồn cuộn, nôn mửa không ngừng, vừa quay sang thì thầm với đồng bạn: “Cậu nói xem hai cô gái này có phải quá mạnh mẽ không? Ăn đậu hũ ngay tại pháp trường, quá dữ dằn. Không chịu nổi, ói~”

Người bạn đồng hành vỗ mạnh vào lưng anh ta: “Cậu im đi, cứ nôn đi. Mình không được thì thôi, còn chê người khác mạnh mẽ. Mà mạnh mẽ một chút cũng tốt, còn hơn là bị người khác bắt nạt.”

“Nhẹ tay chút, tí nữa tôi nôn lên chân cậu bây giờ.” Nam đồng chí cúi đầu nôn thốc nôn tháo.

Bên kia, hai cô gái vui vẻ ăn hết phần đậu hũ trong tay, thu dọn hộp cơm rồi khoác tay nhau về nhà.

Về đến cổng, hai người chia tay. Vương Tân Tân về nhà bàn bạc với ba mẹ về việc hủy hôn.

Còn Tần Dĩ An bước vào sân… à không, là xử lý công việc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc