Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kết quả cuối cùng, nam chính cưới nguyên thân, một đôi oán ngẫu cứ như vậy hợp thành một gia đình.
Nam chính và nguyên thân chỉ chung phòng một lần, cũng chính là đêm tân hôn, qua đêm đó không bao lâu nguyên thân mang thai.
Sau khi mang thai liền trở về nhà mẹ đẻ dưỡng thai, còn nam chính thì đi bộ đội.
Thoáng cái đã ba năm, mắt thấy đứa nhỏ sắp đến tuổi đi học, cha của nguyên thân thúc giục nguyên thân mang theo đứa nhỏ đi theo nam chính vào bộ đội.
……
Ninh Hòa lại hồi tưởng nội dung tiểu thuyết lần nữa.
Chó nghe xong cũng không nhịn được lắc đầu.
Nhân duyên vốn đang êm đẹp bị tác giả một bút đánh uyên ương, cuối cùng còn viết ra kết cục mỹ mãn của nam nữ chính gương vỡ lại lành.
Trong mắt Ninh Hòa, nữ chính là người vô tội nhất, đáng thương nhất trong sách, quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn cùng một chỗ với nam chủ chính, cưới người chồng một đời vợ, còn phải giúp người khác nuôi con.
Bất quá hiện tại tốt rồi, qủy đoản mệnh Ninh Hòa xuyên tới, sẽ không cho phép bi kịch của nguyên thân tái diễn.
Đồng thời cũng có thể cứu vãn số mệnh bi thảm của nữ chính, để Ninh Hòa này thay cô cưới, nuôi con trai tiện nghi thay cô, nữ chính như cô cứ yên tâm làm mỹ nhân độc thân xinh đẹp đi.
Ninh Hòa âm thầm hạ quyết tâm, không thể lỳ hôn, không thể rời nhà.
Hôm nay thật sự là mặt trời mọc ở phía tây.
Hạ Thiệu Xuyên nhanh chóng bình tĩnh lại, anh xoay người, lúc đi tới cửa đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm thúy dừng trên hộp sắt trên ngăn tủ.
"Vì chúng ta đã đồng ý không ly hôn nữa."
"Hy vọng em có thể giấu kỹ những thứ không thích hợp này, đừng để Khiêm Lâm nhìn thấy."
"A?"
Ninh Hòa khó hiểu, cô vừa định hỏi Hạ Thiệu Xuyên, cái gì không thích hợp thì anh đã đi mất.
"Cái gì? Thật khó hiểu!"
Ninh Hòa đi tới cửa nhìn theo hướng Hạ Thiệu Xuyên vừa nhìn.
Ánh mắt của cô bị cái hộp sắt trên ngăn tủ hấp dẫn.
"Thứ gì quý giá thế? Còn phải đựng trong hộp sắt khóa lại?"
Ninh Hòa không chút suy nghĩ đưa tay mở khóa trên hộp, trong nháy mắt giấy viết thư chồng chất như núi tràn ra.
Ninh Hòa tùy ý xem nội dung trên giấy.
Khá lắm, cô rốt cục hiểu được thứ không thích hợp trong miệng Hạ Thiệu Xuyên là gì rồi.
Là này một xấp thư từ qua lại giữa nguyên thân và hôn phu kia!
Đây còn không phải thư bình thường, nội dung bên trong vừa buồn nôn vừa ngọt ngấy, đây đâu phải thư bình thường, rõ ràng chính là thư tình ướt át nha!
Ninh Hòa quét mắt vài lần, quyết đoán nhét hết thư vào trong hộp.
Không thể đặt cái hộp này trên tủ nữa, quá dễ thấy.
Ninh Hòa dứt khoát ôm hộp sắt mở cửa.
Mở cửa phòng ngủ là phòng khách.
Hai cha con một lớn một nhỏ đang ngồi trên ghế, một người cầm bánh ngô ăn.
Ninh Hòa mở cửa hấp dẫn sự chú ý của hai cha con.
Nhìn thấy một lớn một nhỏ chú ý tới mình, Ninh Hòa xấu hổ cười:
"Đang ăn điểm tâm sao? Hai người ăn đi, em đi xử lý chút đồ."
Nói xong, Ninh Hòa ôm hộp sắt chạy ra khỏi phòng.
Hạ Thiệu Xuyên nhìn con trai không chịu thu hồi ánh mắt, nhịn không được nói:
"Yên tâm, mẹ con sẽ không đi đâu."
Hạ Khiêm Lâm hạ mi mắt, nghe Hạ Thiệu Xuyên nói xong vẫn khó nén sự mất mát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)