Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Tống Ngọc Lan đưa tay sờ lên trán, cảm thấy nhiệt độ đã trở lại bình thường, đầu óc cũng dần tỉnh táo hơn. Thế nhưng, cái bụng đói cồn cào khiến cô khó chịu, như nhắc nhở rằng cơ thể này đã trải qua một ngày mệt mỏi.

Cô khẽ cựa mình định ngồi dậy, nhưng bất ngờ phát hiện bên cạnh giường có một người phụ nữ đang ngủ. Mái tóc dài xõa xuống, dáng người gầy nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng. Rõ ràng không phải bà Tống.

Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên ký ức của nguyên chủ: người đang canh giữ bên cạnh chính là mẹ ruột của nguyên chủ – Lưu Xuân, hiện đang làm công việc tạm thời ở trấn.

Chỉ một chút động đậy của Ngọc Lan cũng đủ khiến Lưu Xuân mở mắt. Hai ánh nhìn chạm nhau, khiến Ngọc Lan thoáng chốc ngượng ngùng. Dù sao cô không phải nguyên chủ, và trong suốt mấy chục năm cuộc đời mình, cô chưa từng được sống cùng mẹ – người đã mất sớm. Đây chính là điểm yếu của “Tống tổng” từng kiêu hãnh nơi thương trường.

Lưu Xuân nhanh chóng phản ứng, đứng dậy, bước đến bên giường. Bàn tay bà dịu dàng đặt lên trán con gái, giọng nói đầy lo lắng: “Ngọc Lan, con có thấy không khỏe ở đâu không? Để mẹ gọi bác sĩ.”

Ngọc Lan khẽ lắc đầu, hốc mắt bất giác đỏ hoe. Đó không phải cảm xúc của cô, mà là nỗi ấm ức còn sót lại trong ký ức của nguyên chủ.

Nhìn thấy dáng vẻ uất ức ấy, trái tim Lưu Xuân như thắt lại. Nước mắt bà rơi lã chã, không kìm nén được. Bà tiến tới, ôm chặt lấy Ngọc Lan vào lòng, giọng nghẹn ngào run rẩy: “Ngọc Lan à, chúng ta đừng quan tâm đến cái đồ tồi đó nữa. Ba mẹ sẽ tìm cho con một người tốt hơn.”

Trong vòng tay ấm áp ấy, Ngọc Lan cảm nhận rõ ràng sự chân thực của tình thân – thứ mà đời trước cô chưa từng có. Một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, khiến lòng cô chấn động mạnh mẽ.

Tống Ngọc Lan cố gắng kìm nén sự cay mắt, giơ tay vỗ nhẹ lên vai Lưu Xuân, rốt cuộc vẫn không gọi ra được tiếng “mẹ”, chỉ bình tĩnh mà nói: “Con không còn thích Triệu Kiến Quốc nữa, sau này con cũng không muốn tìm người đàn ông nào khác.”

Lưu Xuân nhìn Tống Ngọc Lan dường như không còn vui vẻ hoạt bát như trước, bà vẫn cho rằng đó là do Triệu Kiến Quốc làm tổn thương cô. Tất cả cũng tại bà và chồng sau mùa thu hoạch muốn làm thêm chút việc để có tiền phụ giúp gia đình.

Chính điều này đã tạo cơ hội cho nhà họ Triệu gây hại cho Tống Ngọc Lan.

Bà đã bàn với chồng là tạm thời không đi làm nữa, phải ở nhà trông nom Ngọc Lan, sợ con gái nghĩ quẩn.

Tống Ngọc Lan không biết rằng Lưu Xuân đã nghĩ mọi thay đổi của cô đều là do chịu trắc trở trong tình cảm mà ra.

Cô chỉ cảm thấy bụng đói cồn cào, lại có chút đau âm ỉ, lúc này cô mới nhớ trong sách nói cô vì lần rơi xuống nước này mà tổn thương tử cung, sau này khó có con.

Dù cô không muốn tìm đàn ông sinh con, nhưng lại không muốn mình trở thành người không thể sinh được.

Vì vậy cô cẩn thận quan sát sắc mặt của Lưu Xuân, da dẻ tuy hơi vàng và sạm nhưng không có vẻ buồn đau, thế thì chắc không sao.

Đúng lúc Tống Ngọc Lan đang nghĩ xem có nên nói gì hay không thì cánh cửa bị đẩy ra, bà nội Tống khoác khăn trùm đầu bước vào, trên tay ôm một cái bát được bọc trong túi ni lông.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc