Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Bà nội Tống khẽ thở dài, ánh mắt dừng lại nơi gói đồ mà Tống Ngọc Lan đang cầm trong tay. Trong lòng bà vẫn còn chút do dự, nhưng cuối cùng cũng nhượng bộ, giọng chậm rãi: “Được rồi, bà biết một tiệm. Trước đây mẹ cháu bị bệnh sau sinh, cũng là bà đến đó lấy thuốc. Chúng ta đến đó hỏi thử xem họ có mua không.”

Ngọc Lan gật đầu, giọng chắc nịch: “Vâng.”

Trong lòng bà nội, bà nghĩ cháu gái mình đúng là đã mê mẩn chuyện kiếm tiền rồi. Ngay cả một cục nấm đen thui cũng coi là báu vật. Bà không khỏi thắc mắc, liệu có phải vì Triệu Kiến Quốc mà Ngọc Lan vẫn còn vương vấn, muốn chứng tỏ điều gì đó?

Bà lén nhìn cháu gái vài lần. Ngọc Lan trông có vẻ trưởng thành hơn trước nhiều, ánh mắt sáng và kiên định hơn, nhưng cụ thể thay đổi ở điểm nào thì bà không nói rõ được.

Ngọc Lan cảm nhận được ánh mắt dò xét của bà nội, nhưng cô không lo lắng. Trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn mọi lý do để giải thích, chẳng hạn như việc ngã xuống nước đã giúp cô suy nghĩ chín chắn hơn, trưởng thành hơn.

Khi đến cửa tiệm thuốc đông y mang tên Liêu Phúc Hiên, Ngọc Lan đứng lại quan sát. Cửa tiệm khá lớn, bảng hiệu gỗ treo cao, chữ viết rõ ràng, bên trong bày biện đàng hoàng. Khách ra vào tấp nập, tiếng bàn tính lách cách xen lẫn mùi thuốc bắc nồng nàn.

Ngọc Lan kéo chặt chiếc khăn lụa trên đầu. Cô cảm thấy mình bị chú ý quá nhiều, nên đã mua một chiếc khăn lụa đen để che kín đầu và nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt to tròn sáng rực. Trong lòng cô thầm nghĩ: Phải cẩn thận, không để ai nhận ra mình quá dễ dàng.

Cả ba người bước vào tiệm thuốc. Một ông lão đang ngồi sau quầy, tay gẩy bàn tính lách cách. Nghe tiếng động, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua ba người, rồi cất giọng trầm: “Đưa đơn thuốc đây.”

Bà nội Tống mỉm cười, bước lên phía trước, giọng ôn tồn: “Chúng tôi không phải đến lấy thuốc, mà là cháu gái tôi tìm được một loại thảo dược trên núi, muốn tới đây hỏi xem có bán được không.”

“Ồ, đưa cho tôi xem nào.” – ông lão dừng tay, ánh mắt hướng về phía bà nội Tống, giọng trầm nhưng đầy tò mò.

Ngọc Lan vội vàng lấy ra một cây nấm linh chi đen từ trong túi, hai tay nâng lên cẩn thận rồi đưa cho bà nội.

Bà nội Tống có chút lo lắng khi nhận lấy, bàn tay run run. Bà biết rõ thứ này trong mắt dân làng chỉ là một cục nấm đen thui, chẳng phải báu vật gì. Nhưng bà vẫn sợ rằng nếu ông lão chê bai, sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cháu gái mình. Trong lòng bà thoáng nghĩ đến việc tìm cách đuổi Ngọc Lan đi chỗ khác, để con bé khỏi ôm hy vọng hão huyền. Thế nhưng khi thấy cháu gái chăm chú nhìn ông lão với ánh mắt đầy hy vọng, bà chỉ biết thở dài. Thôi thì để nó dứt khoát hết hy vọng, đỡ phải nghĩ rằng kiếm tiền dễ dàng.

Ông lão cầm nấm linh chi lên, xoay qua xoay lại dưới ánh sáng, ngắm nghía kỹ lưỡng. Đôi mắt ông thoáng lóe lên một tia sáng khác thường. Sau một hồi, ông quay sang bà nội Tống, giọng nghiêm túc hơn hẳn: “Tôi có thể mang thứ này ra sân sau để nhờ ông chủ xem kỹ được không? Tôi chưa dám chắc về nó.”

Bà nội Tống nhíu mày, thắc mắc, định buột miệng: “Chẳng phải chỉ là một cục đen thui thôi sao?”

“Được ạ.” – Ngọc Lan nhanh chóng ngắt lời bà nội, trả lời dứt khoát, giọng đầy tự tin.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc