Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Tống Ngọc Lan thừa biết, nếu cô nhắc lại chuyện mang nấm linh chi đi bán, bà nội Tống sẽ chỉ ậm ừ cho qua, rồi nhanh chóng quên bẵng. Vì thế, cô quyết định sẽ tự mình mang nấm linh chi đến cửa hàng thuốc đông y, để bà nội tận mắt chứng kiến kết quả. Chỉ khi thấy bằng mắt, bà mới thật sự tin.

“Ngọc Lan à, đợt này thật sự làm khổ cháu rồi. Vậy mai bà cháu mình lên huyện chơi, bà sẽ đưa cháu đi giải khuây.” – bà nội vừa nói vừa cẩn thận gói những tờ đại đoàn kết lại trong mảnh vải, rồi đặt chúng vào chiếc hộp gỗ cũ, khóa lại thật kỹ.

Ngọc Lan kéo bà ngồi xuống giường, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Bà ơi, cháu còn muốn nhân tiện chuyến này để làm luôn hộ khẩu cho em trai nữa. Em ấy đã 11 tuổi rồi, cũng đến lúc đi học rồi mà.”

Bà nội Tống phẩy tay, giọng dứt khoát: “Con trai ấy mà, có sức khỏe là được, học hành làm gì? Lớn lên lấy vợ rồi ra ở riêng là xong.”

Ngọc Lan nghe vậy không khỏi bật cười. Đây chẳng phải câu thường nghe ở những gia đình trọng nam khinh nữ sao? Chỉ khác là câu nói nguyên bản thường là: “Con gái thì học làm gì, lớn lên rồi cũng phải lấy chồng.”

Trong lòng cô bỗng dấy lên sự tò mò. Trong sách, tác giả không hề giải thích rõ vì sao bà nội lại thương cô đến vậy, thậm chí còn ưu ái hơn cả những người khác trong nhà.

“Vậy còn gì nữa?” – bà nội Tống bị cô chọc cười, hỏi ngược lại, nụ cười hiền hậu nở rộ trên gương mặt nhăn nheo.

Trong khoảnh khắc ấy, Ngọc Lan cảm nhận rõ ràng sự ấm áp lan tỏa trong tim. Dù thân xác này vốn thuộc về nguyên chủ, nhưng giờ đây, cô mới là người được tận hưởng tình thương vô điều kiện ấy. Và chính tình thương này sẽ là động lực để cô thay đổi số phận của cả gia đình.

Tống Ngọc Lan giống như một chú mèo tinh nghịch, khẽ hôn lên khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn hiền hậu của bà rồi nói:

“Bà ơi, thực ra không có gì đâu, cháu chỉ nghĩ là em trai nhất định phải được đi học! Bà biết không, học hành giống như tấm vé thông hành dẫn đến những con đường khác nhau trong cuộc sống. Nếu không có tấm vé này thì sau này khó mà có cơ hội làm nên chuyện lắm.”

Bà nội Tống nghe xong, đầu óc rối bời, ngơ ngác hỏi lại: “Vé thông hành là cái gì? Với cả, em trai cháu khỏe mạnh thế, chỉ cần tự lo được cho mình là tốt rồi. Bà không mong nó phải làm nên chuyện lớn lao gì.”

Ánh mắt của bà đầy yêu thương và hy vọng giản dị dành cho đứa cháu gái.

Tống Ngọc Lan: “...” Nói lý với bà không được, có lẽ chỉ có cách nũng nịu mới hiệu quả.

“Bà ơiii~ cháu chỉ muốn đưa em trai đi huyện cùng thôi. Em ấy còn nhỏ, mỗi ngày cũng không cần phải làm nhiều việc lắm, ở nhà thì có bố mẹ lo rồi.”

“Được được, cháu ngoan của bà. Cháu muốn đưa em trai đi thì cứ đưa, nhưng chẳng phải cháu nói thằng bé đen nhẻm xấu xí, bảo nó đừng đi cùng cháu nữa à?”

Tống Ngọc Lan ngượng ngùng nhớ lại, đúng là có lần cô từng nói vậy thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc