Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngọc Lan giật mình, vội vã nhìn xung quanh, rồi ra hiệu cho em trai: “Em nói nhỏ thôi.”
“Tại sao ạ?” – Tiểu Cẩu ngoan ngoãn hạ giọng, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò.
Ngọc Lan nhìn cậu bé, trong lòng dâng lên một niềm vui thầm kín. Thằng bé này có khả năng tìm kiếm tốt như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn giúp mình nhiều. Cô liền kéo cậu lại gần, thì thầm: “Chị đọc trong sách thấy nói rằng đây là nấm linh chi đen, có thể bán được tiền.”
Nghe xong, Tiểu Cẩu lập tức đưa tay bịt miệng, đôi mắt đen láy đảo tròn, ánh lên vẻ thấu hiểu. Cậu bé tuy nhỏ nhưng đã biết giữ bí mật, khiến Ngọc Lan càng thêm yên tâm.
May mắn là Lưu Xuân và Tống Đại Cường vì lo lắng cho sức khỏe của Ngọc Lan nên không đi sâu vào rừng, chỉ dừng lại ở lưng chừng núi – nơi củi khô đã bị người dân nhặt hết từ lâu, vì thế cũng không có nhiều người qua lại.
Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Cẩu, Ngọc Lan tìm được tổng cộng năm cây linh chi đen, tất cả đều to cỡ bàn tay, màu sắc bóng mượt, nổi bật giữa nền đất ẩm.
Ngọc Lan khẽ gật đầu, giọng trầm xuống nhưng vẫn đầy quyết tâm: “Được rồi, chị cũng chưa chắc chắn lắm về thứ này. Ngày mai mình sẽ mang tới huyện hỏi thử xem.”
Cô không định hái hết một lần, bởi làm thế sẽ quá lộ liễu. Trong lòng cô đã bắt đầu hình thành một kế hoạch: nếu đây thật sự là linh chi quý, thì nó sẽ là bước khởi đầu cho con đường kinh doanh, cho sự thay đổi số phận của cả gia đình.
“Tại sao không hỏi ở thị trấn?” Tống Tiểu Cẩu tròn mắt hỏi.
Tống Ngọc Lan suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thật với cậu: “Thị trấn gần quá, nhiều người trong làng mình sẽ biết, nếu họ phát hiện thứ này bán được tiền thì nhà mình sẽ không kiếm được nhiều nữa. Hơn nữa, giá ở huyện có thể sẽ cao hơn.”
Tống Tiểu Cẩu gật đầu ngay lập tức: “Em hiểu rồi, đó gọi là “không để lộ của cải ra ngoài”.”
Tống Ngọc Lan bật cười: “Đúng, không để lộ của cải.”
Hiện tại cô vẫn chưa giàu, chưa đủ khả năng giúp tất cả mọi người cùng phát tài. Đợi đến khi cô có chỗ đứng vững chắc thì cô sẽ chia sẻ với dân làng sau.
Đó là lòng tốt duy nhất của Tống Ngọc Lan.
“Làm gì mà hai chị em thì thào to nhỏ thế?” Lưu Xuân tươi cười tiến lại hỏi.
“Không có gì đâu mẹ, bọn con chỉ nói là hôm nay trên núi hơi nóng.” Tống Ngọc Lan vừa cười vừa trả lời, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu đừng nói gì thêm, vì đây là nơi công cộng, xung quanh có nhiều người, không thể lơ là được. Tốt nhất là đợi về nhà rồi mới nói chuyện kỹ.
Tống Tiểu Cẩu nhanh nhẹn hiểu ý, gật đầu lia lịa.
Thấy trán Tống Ngọc Lan đẫm mồ hôi, Lưu Xuân lật tay áo lấy vạt áo trong sạch sẽ ra lau cho cô, dịu dàng nói: “Bảo con đừng đi ra ngoài, không nghe, giờ thì nóng quá rồi phải không? Đợi bố con xuống núi, cả nhà mình sẽ về.”
Tống Ngọc Lan thấy lòng ấm áp, giống như khi bà nội chăm sóc cô, cô để yên cho Lưu Xuân lau mồ hôi cho mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
