Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Cùng ký Túc Xá Với Nam Chính. Chương 21.

Cài Đặt

Chương 21.

Trên sân, Nam Cung Ly và Sở Vân Hàn thi đấu quyết liệt. Từ sau vụ việc ở hồ bơi, hai người dường như đã bước vào giai đoạn đối đầu không khoan nhượng.

Hiệp một kết thúc, rất nhiều nữ sinh mang nước đến cho Nam Cung Ly và Sở Vân Hàn. Đỗ Nhược vẫn chăm chăm nhìn về phía Mộ Bạch, trong lòng buồn bã.

Sở Vân Hàn chạy tới trước mặt Tô Thanh Thanh và Mộ Bạch: "Thế nào? Kỹ thuật bóng của tôi vẫn còn được đó chứ?"

Tô Thanh Thanh lễ phép cười nhẹ, hiện tại mới chỉ là hiệp đầu, còn hai hiệp nữa.

Mộ Bạch chẳng buồn đáp, uể oải ngồi đó.

Sở Vân Hàn liếc nhìn Tô Thanh Thanh đang chán chường, rồi lại nhìn sang Mộ Bạch mặt lạnh như băng, vậy là tới để cổ vũ à? Còn chưa gì đã khiến cậu ta nản lòng rồi?

"Ơ? Đỗ Nhược?" Cô ta ngồi đây từ khi nào?

Sở Vân Hàn cuối cùng cũng nhận ra vị trí đã thay đổi, còn Mộ Bạch... sao lại chuyển chỗ?

Đỗ Nhược lúng túng đáp một câu, Sở Vân Hàn cũng biết ý không hỏi thêm.

Nam Cung Ly cầm chai nước trong tay Đỗ

Nhược uống vài ngụm, lập tức khiến đám nữ sinh reo hò ầm ĩ.

Tô Thanh Thanh che tai, cảm thấy tai mình sắp điếc luôn. Trên sân toàn là "nam thần", may mà Mộ Bạch không tham gia thi đấu, nếu không thì chắc sân bóng nổ nóc luôn rồi.

Trận thứ ba kết thúc, Tô Thanh Thanh bắt đầu buồn ngủ, đầu cứ gật gù. Vì không có chỗ tựa lưng nên đầu cô nghiêng dần về phía Mộ Bạch.

Tiếng còi báo hiệu vang lên khiến cô lập tức tỉnh táo. Mơ màng mở mắt ra, cô bắt gặp ánh mắt băng lạnh của Mộ Bạch đang nhìn mình.

Lúc này cô mới nhận ra, suýt nữa thì ngã cả người vào anh rồi. Cô vội vàng ngồi thẳng lại, sống lưng lạnh toát.

Đợi đến khi đối phương thu hồi ánh nhìn, cô mới thở phào nhẹ nhõm, hú hồn, xém chút nữa thì gặp chuyện không hay.

Kết quả trận đấu, Nam Cung Ly giành chiến thắng. Sở Vân Hàn không cam lòng, hẹn thi đấu lại vào lần sau. Nam Cung Ly gật đầu đồng ý, ánh mắt lại liếc về phía một bóng dáng nhỏ gầy ở hàng đầu.

Ngay giây tiếp theo, quả bóng trong tay anh bất ngờ ném thẳng về phía Tô Thanh Thanh.

"Aaaa!!!"

Các nữ sinh phía sau lập tức ôm đầu la hét, sợ quả bóng sẽ bay trúng mình.

Tô Thanh Thanh còn chưa kịp phản ứng thì bóng đã lao tới với tốc độ chóng mặt!

Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay thon dài vững chắc đưa ra trước mặt cô, đỡ lấy quả bóng.

Tô Thanh Thanh kinh ngạc nhìn bàn tay trắng trẻo như ngọc đang cầm chắc quả bóng trước mắt mình.

Cả sân bóng sững lại. Nam Cung Ly vốn đĩ còn cười cợt, sắc mặt lập tức thay đổi, rõ ràng không ngờ Mộ Bạch lại đỡ bóng giúp cô.

Mộ Bạch không nói gì, chỉ ném trả bóng lại cho Nam Cung Ly. Nam Cung Ly hừ nhẹ một tiếng, giơ tay bắt lấy quả bóng đang bay qua không trung, vẻ mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Khoảnh khắc đó, cả sân bóng im phăng phắc. Rồi ngay sau đó, tiếng hò reo bùng nổ như sấm:

"Mộ Bạch đẹp trai quá trời ơi!"

Tô Thanh Thanh cảm thấy lỗ tai mình sắp nổ tung. Người ra tay cản bóng là Mộ Bạch, mà người bị cứu lại là cô, một pháo hôi nữ phụ?!

Trong mắt Đỗ Nhược, hình ảnh Mộ Bạch như phản chiếu lấp lánh. Nếu... nếu người bị tổn thương là cô ấy, liệu Mộ Bạch có ra tay không? Tuy rằng Tô Thanh Thanh là "nam", nhưng trong lòng Đỗ Nhược vẫn cảm thấy không dễ chịu chút nào.

Tô Thanh Thanh liếc Mộ Bạch rồi lại nhìn Nam Cung Ly. Có lẽ vì cô khiến nữ chính khóc nên Nam Cung Ly vẫn luôn tỏ ra khó chịu với mình.

Nam Cung Ly mỉm cười, ôm bóng rổ bước ra khỏi sân. Một vài nam sinh đi theo phía sau, ánh mắt đầy khinh thường khi nhìn về phía Tô Thanh Thanh.

"Gà mờ thì vẫn là gà mờ, đến bóng cũng phải để người khác đỡ giùm."

Sở Vân Hàn đương nhiên nhìn ra Nam Cung

Ly cố ý khiêu khích. Cậu lạnh giọng: "Đủ rồi đấy, các người được tiện nghi rồi còn muốn lên mặt à?"

Sở Vân Hàn tức giận định xông lên ăn thua đủ, nhưng bị mấy người phía sau giữ lại:

"Sở thiếu, thôi đi."

Vì Tô Thanh Thanh thực sự không đáng để dính vào rắc rối với Nam Cung Ly. Sau khi mấy người kia khuyên nhủ một hồi, Sở Vân Hàn mới chịu dừng lại.

Lúc này Tô Thanh Thanh mới chú ý đến mấy nam sinh đi cùng Nam Cung Ly có thể đã vô tình buông lời xúc phạm cô. Nhưng người đã đi xa, cô cũng chỉ lạnh nhạt thu lại ánh mắt. Mộ Bạch thì giữa tiếng ồn ào vẫn lặng lẽ rời khỏi sân bóng.

Nữ chính Đỗ Nhược cũng lặng lẽ đi theo sau. Tô Thanh Thanh âm thầm đoán rằng tuyến tình cảm giữa nam nữ chính chắc sắp bắt đầu "nóng máy".

Vừa uống khá nhiều nước, Tô Thanh Thanh quyết định không quan tâm đến Sở Vân Hàn nữa mà đi về phía nhà vệ sinh cạnh sân bóng.

Thực ra cô muốn quay về phòng ngủ đi vệ sinh, nhưng đường xa quá, chưa kịp đến nơi thì từ phía sau nhà vệ sinh truyền tới tiếng bước chân chạy vội. Ngay sau đó, vai cô bị vỗ một cái. Không cần đoán cũng biết là Sở Vân Hàn.

Cô lập tức dừng chân, dù có gấp đến mấy cũng không thể vào cái nhà vệ sinh này! Tô Thanh Thanh lập tức lùi về sau, định đi vòng hướng khác thì bị Sở Vân Hàn nắm lấy tay.

"Đi đâu đấy?" Sở Vân Hàn thắc mắc, chẳng phải cô bảo đi vệ sinh à?

"Tôi... đi nhầm hướng." Tô Thanh Thanh gắng gượng đáp, nhân cơ hội rút tay ra rồi nhanh chóng rảo bước về phía hồ bơi.

Sở Vân Hàn nhìn bóng dáng cô, nheo mắt lẩm bẩm: "Thằng nhày dạo này quái lạ thật."

Tô Thanh Thanh nhanh chóng rẽ vào khu hồ bơi, chẳng biết nơi này có vào được không, nhưng nếu không thì cô cũng đành quay về phòng ngủ mà giải quyết.

Đến gần hồ bơi, không thấy mấy người qua lại, đèn lờ mờ, cửa lại mở sẵn. Tô Thanh Thanh lén chạy vào nhà vệ sinh trong khu hồ bơi, may là không ai ở đó.

Giải quyết xong, cô rửa tay. Không gian yên ắng khiến người ta lạnh sống lưng. Nhìn mình trong gương, lòng cô có phần bất an. Rửa tay thật nhanh rồi đi ra ngoài.

Còn chưa kịp thở phào, vừa định bước khỏi khu hồ bơi thì cô khựng lại. Cách đó không xa, một bóng người đứng quay lưng về phía cô. Dù không thấy mặt, Tô Thanh Thanh cũng nhận ra đó là Mộ Bạch.

Lạ thật? Đêm khuya đứng một mình ở đây làm gì? Theo đuổi nữ chính à?

Nếu là người bình thường, Tô Thanh Thanh có lẽ sẽ bước đến hỏi thăm, sợ đối phương nghĩ quẩn. Nhưng đây là nam chính. Những thứ u ám trong lòng nam chính, cô chẳng muốn dính dáng đến làm gì.

Lối ra duy nhất là phía trước, đoạn đường lại hẹp. Lúc vào có thể cô quá gấp, mắt chỉ nhìn thấy nhà vệ sinh nên không để ý xung quanh.

Tô Thanh Thanh nhanh chóng rảo bước, hy vọng lặng lẽ rời đi. Nhưng chỉ vài bước sau, cô chợt thấy đối diện với Mộ Bạch là Đỗ Nhược. Vừa nãy do góc khuất nên chỉ nhìn thấy một người.

Lúc này, bước chân cô càng gấp gáp.

Nhưng cuộc đối thoại giữa hai người kia, từng từ từng chữ lại lọt vào tai cô.

"...Em vẫn luôn muốn bày tỏ, nhưng không tìm được cơ hội."

"Mộ Bạch, em thích anh." Đỗ Nhược nói ra câu này xong, cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cô tin, chỉ cần thổ lộ, Mộ Bạch sẽ không còn lạnh nhạt với cô như trước. Mộ Bạch tỏa ra khí lạnh, ánh mắt lạnh băng rơi xuống người cô gái đang ngập tràn hy vọng.

"Nói xong chưa?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc