Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chào mừng Phó tiên sinh về nước, đây là món quà em chuẩn bị cho anh."
Bên đường sân bay Tô Nhiễm đứng dưới cái nóng hầm hập, đầy mong đợi đưa ra hộp quà đã chuẩn bị tỉ mỉ.
Thế nhưng giây tiếp theo hộp quà được gói tinh xảo bị người đàn ông trong xe ném ra ngoài. Giọng nói lạnh lùng của anh ta vang lên qua cửa kính xe. "Tôi không cần mấy thứ này, vứt đi."
Bên ngoài cửa xe Tô Nhiễm trong chiếc váy trắng muốt, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào. "Anh đi nước ngoài lâu như vậy, chúng ta đã lâu không gặp rồi, em chỉ muốn gặp anh, dù ba phút thôi cũng được."
"Không có gì để gặp cả, em về biệt thự trước đi. Chờ tôi dự tiệc xong sẽ có chuyện nói với em." Nói rồi không đợi Tô Nhiễm trả lời, chiếc xe đã lăn bánh đi mất.
Tô Nhiễm ôm hộp quà, chạy theo sau xe. "Phó tổng, Phó tổng, tối nay anh nhất định phải về nha!"
Trên con đường nóng hừng hực, Tô Nhiễm đuổi theo đuôi xe. Những người qua đường không ngừng cảm thán. "Cô gái xinh đẹp như vậy mà sao lại mê trai đến mức này chứ?"
Tô Nhiễm phớt lờ những lời bàn tán của mọi người, cứ thế đuổi theo đuôi xe cho đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Cô quay người, đeo khẩu trang che đi khóe môi đang nhếch lên rồi nhanh chóng gửi một tin nhắn.
[Bảo bối, xong việc rồi. Tớ qua tìm cậu đây.]
Cô đi thang máy xuống trung tâm thương mại dưới lòng đất, xung quanh có người đang bàn tán chuyện phiếm.
"Trời ơi, vừa nãy tôi thấy một mỹ nữ thanh thuần chạy đuổi theo xe, đúng là mắc bệnh mê trai giai đoạn cuối!"
"Tôi vừa ra khỏi đại sảnh cũng thấy một chị đại siêu xinh đẹp, khóc như mưa kéo áo bạn trai không cho đi. Bạn trai cô ấy trực tiếp cởi áo ra ném đi, tội nghiệp mỹ nữ đó quá."
Người đầu tiên là Tô Nhiễm, còn người thứ hai… Tô Nhiễm nhếch mép, chắc là đang nói về bạn thân Lục Khê.
Quả nhiên vừa bước vào trung tâm thương mại, mỹ nữ rạng rỡ Lục Khê đã đi đến. Trên tay cô ấy đang ôm một bộ vest được may đo thủ công cao cấp.
Tô Nhiễm và Lục Khê trao đổi ánh mắt, đồng thời rẽ vào một con hẻm. Sau khi xác nhận không có ai, hai người phấn khích ôm lấy nhau.
"Rất thành công. Tớ kiếm được một cái đồng hồ, chắc bán được khoảng hai trăm nghìn."
"Tớ kiếm được một bộ quần áo cộng thêm một cái đồng hồ, chắc bán được khoảng ba trăm nghìn."
Tô Nhiễm và Lục Khê nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên niềm vui sướng tột độ.
Hai người là bạn thân lớn lên cùng nhau, ăn cùng, mặc cùng, ở cùng. Hai ngày trước, thậm chí còn cùng nhau xuyên không vào cuốn tiểu thuyết ngược luyến có tên “99 Lần Yêu Cây Sơn Chi Trắng Trong Sáng" này, trở thành hai nữ phụ pháo hôi trong sách.
Tô Nhiễm là chim hoàng yến của thái tử gia Bắc Kinh, Phó Tư Ngữ. Còn Lục Khê là vợ thế thân của đại lão giới giải trí HongKong, Dạ An.
Khi hai người xuyên đến, Tô Nhiễm đã ký hợp đồng với Phó Tư Ngữ và dọn vào biệt thự của anh ta. Lục Khê đã kết hôn với Dạ An nhờ chiêu chuốc thuốc giả mang thai.
Là hai nữ phụ có nhiều đất diễn trong giai đoạn đầu của nguyên tác, cả hai thường xuyên chạm mặt và cắn xé nhau vì đàn ông.
Để không làm lệch cốt truyện, Tô Nhiễm và Lục Khê đã đấu đá nhau mấy lần theo đúng kịch bản. Càng ẩu đả thì họ càng cảm thấy đối phương rất quen thuộc. Cho đến hôm qua, cuối cùng họ cũng nhận ra nhau nhờ chiêu giật tóc quen thuộc của đối phương.
Nào nữ chính, nào nam phụ, đến lúc đó ai còn quản họ nữa chứ.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 70 của Phó lão gia nhà họ Phó. Ông cụ Phó là ông nội của Phó Tư Ngữ, lại từng giúp đỡ Dạ An. Phó Tư Ngữ và Dạ An, những người đang ở nước ngoài phát triển công việc, hôm nay chắc chắn sẽ về nước.
Vì vậy ngay từ sáng sớm, Tô Nhiễm và Lục Khê đã mai phục ở sân bay.
Hai người họ đã mang đồng hồ từ biệt thự ra để làm quà và đúng như dự đoán, cả hai người đàn ông đều vứt thẳng đi vì chê bai.
Nếu lấy trực tiếp từ biệt thự ra bán thì là ăn trộm. Còn nếu bọn họ không cần nữa mà đem đi bán, vậy thì sẽ không ai truy cứu.
Trong mắt người ngoài Tô Nhiễm và Lục Khê là những kẻ yêu mà không được, mắc bệnh mê trai giai đoạn cuối.
Tuy nhiên trong mắt hai cô gái phơi nắng một lát, khóc một trận mà kiếm được năm trăm nghìn, trên đời còn chuyện nào sướng hơn thế này không?
"Bán đồ xong rồi về, chúng ta chia nhau hành động."
"Được, có gì liên hệ qua WeChat."
Hai người chia nhau về nhà, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hội ngộ với đàn ông vào buổi tối.
Vừa về đến nhà, Tô Nhiễm liền liên hệ với Lục Khê. "Về nhà chưa?"
"Về rồi." Đầu dây bên kia, Lục Khê thở dài một tiếng.
"Có tiền sướng thật đó, vừa nghĩ đến việc tan làm về có thể nằm trên chiếc nệm Hastens 2 triệu, tớ đã muốn chảy nước mắt rồi."
"Đồ chết tiệt, ngủ sướng thế, lần sau cho tớ ngủ với." Tô Nhiễm ghen tị.
"Phó Tư Ngữ không phải là thái tử gia Bắc Kinh sao? Anh ta rất giàu mà."
"Đây đâu phải nhà của anh ta." Nói đến đây trong lòng Tô Nhiễm bỗng dưng nảy sinh một cảm giác ngưỡng mộ của tình nhân đối với chính thất.
"Ai biết anh ta nuôi mấy trăm chim hoàng yến? Mỗi người chia một ít tài nguyên, tớ chỉ có thể ngủ trên chiếc nệm hai mươi nghìn thôi."
"Tội nghiệp quá." Lục Khê trầm tư một lát. "Ngày mai qua ngủ giường của tớ đi, chị em tốt phải cùng nhau hưởng thụ chứ."
"Tớ biết cậu là tốt nhất mà." Nói xong chuyện nệm, Tô Nhiễm cuối cùng cũng nhớ ra chuyện chính. "Phó Tư Ngữ thì dễ nói, đúng chuẩn bá tổng, chỉ cần bạch liên hoa ngây thơ là trị được anh ta. Tớ nhớ Dạ An này hơi kỳ lạ, cậu nghĩ kỹ cách nắm giữ anh ta chưa?"
"Kỳ lạ sao?" Lục Khê ném một quả dâu tây vào miệng. "Anh ta không phải là nam phụ dịu dàng chữa lành sao?"
"Cậu nhớ nhầm rồi, dịu dàng là nam phụ thứ ba. Dạ An là kẻ biến thái bệnh hoạn." Tô Nhiễm lườm một cái không nói nên lời. "Tớ nói cậu không thích đọc sách thì thôi đi, sao tiểu thuyết cũng không chịu đọc cho kỹ thế?"
Lục Khê nghẹn một miếng dâu tây trong miệng, cố gắng nhớ lại sau đó suýt chút nữa bị dâu tây làm nghẹn chết. "Chẳng lẽ là cái kẻ hồi nhỏ bị nữ chính đạp xuống sông, kết quả cứ mãi nhớ nhung nữ chính, cuối cùng yêu điên cuồng cái đồ não tàn đó à?!"
"He he." Tô Nhiễm cười lạnh một tiếng. "Chúc mừng cậu, trả lời đúng rồi đó."
"Yên tâm." Sau cú sốc, Lục Khê lại bình tĩnh trở lại. "Cậu yên tâm đi chị em. Tớ tự có diệu kế."
"Kể nghe xem." Tô Nhiễm dựng tai hóng chuyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)