Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Hạ Dược Nam Chính Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Còn chưa đợi tôi lên tiếng, anh ấy đã đột nhiên duỗi tay véo mặt tôi, sau đó là mũi và cằm.

Tôi kinh ngạc hất tay anh ấy ra, trừng mắt: “Anh làm gì vậy?”

“Mặt là thật, không phẫu thuật.” Anh ấy nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi, “Thẩm Thu Thu không có chị em sinh đôi, rốt cuộc cô là ai?”

Tôi khoanh hai tay lại, hừ lạnh một tiếng: “Tôi không phải Thẩm Thu Thu thì là ai? Là ông nội anh sao?”

“Anh không đập thì tôi đi đây?” Tôi mất hết tính người mà bước qua anh ta rồi rời đi.

“Tôi có quen biết với bác sĩ tim mạch uy tín nhất trong nước.”

Tôi dừng bước, chạy lùi từng bước lại, hai mắt phát sáng: “Thật sao?”

Anh ấy dựa vào tường, tư thế lười biếng: “Ừm, tôi có thể giúp, cô cầu xin tôi đi.”

“Tôi cầu xin anh.” Không hề do dự mà thốt lên bốn chữ, tôi lại thấy ánh mắt anh ấy như khựng lại.

Tôi kiễng chân, chống hai tay lên tường: “Tôi cầu xin anh. Tôi cầu xin anh. Tôi cầu xin anh. Tôi cầu xin anh.”

“Đủ chưa vậy?”

Mắt thường có thể thấy vành tai anh ấy đỏ lên, tôi chớp chớp mắt.

Theo như nguyên tác thì hiện tại nam phụ đang thích Hứa Dao, cái vẻ mặt ngây thơ này làm sụp thiết lập nhân vật quá rồi đó.

Tần Thâm đẩy tôi ra, “Tôi dựa vào đâu mà phải giúp cô?”

“Trước kia anh bị bắt nạt mẹ của tôi còn từng giúp…”

Ý thức được gì đó, tôi ngậm miệng lại, quả tim nhỏ đập bịch bịch bịch bịch, sau đó vứt lại một câu: “Không giúp thì thôi.” rồi bỏ chạy.

Vừa mới xoay người, tôi lại lập tức bị Tần Thâm túm lấy, ấn lên tường một lần nữa.

Tôi méo miệng: “Cái người như anh sao cứ thích kabedon người ta thế, muốn kabedon thì kabedon Hứa Dao đi!”

*kabedon: Hành động ấn người khác vào tường.

“Wechat.” Bị véo má, tôi khó khăn đọc từng chữ.

Không biết Tần Thâm đã tin hay chưa, nhưng anh ấy vẫn bỏ qua cho tôi.

“Mở wechat của cô ra, tôi xem lịch sử trò chuyện.”

“...”

Tôi rút điện thoại ra khỏi túi, nhân lúc anh ấy không để ý thì lách mình, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Nửa đường lảo đảo, tôi suýt nữa vấp ngã.

Đã có kết quả kiểm tra, bác sĩ nói giai đoạn này sẽ không có gì xảy ra, không được làm việc quá mệt nhọc, cần có người bên cạnh, phòng khi phát bệnh lại không có người ở đó.

Tiệm cơm của mẹ không lớn, phần lớn đều là người quen đến ăn, cho nên không tuyển thêm người.

Nếu không làm việc gì chắc chắn là mẹ sẽ không đồng ý, hơn nữa sẽ còn tăng thêm gánh nặng tâm lý.

Học lực của nguyên chủ rất kém, nhiều nhất cũng chỉ tìm được công việc lương năm, sáu ngàn tệ.

So với tìm công việc, chi bằng cùng mẹ mở rộng quán ăn, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.

Nghĩ được ý kiến rồi, tôi bắt tay vào làm ngay, mua một chiếc xe máy nhỏ, mở kênh ship hàng. Mấy ngày trước dường như không có đơn ship hàng nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc