Cận Dạ bị Trì Doanh mắng cho một trận vuốt mặt không kịp, nhưng ngay lúc này, hắn không hề có lấy một chút tức giận.
Hắn vội vàng nhỏm dậy khỏi giường, đứng bên cạnh Trì Doanh, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn.
"Bị sốt rồi, phải làm sao bây giờ?"
Trì Doanh nói: "Tôi làm sao biết được phải làm thế nào? Tôi cũng là lần đầu tiên chăm con!"
"Tôi đưa thằng bé đến bệnh viện!" Cận Dạ nói.
Trì Doanh lập tức ngăn hắn lại, cô kéo Cận Dạ sang một bên, "Không được. Đến bệnh viện thì không thể giải thích rõ ràng thân phận của Tiểu Bắc được."
Cận Dạ thấy Trì Doanh nói đúng, hắn gật đầu, lại sốt ruột hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao?"
Trì Doanh cũng vô cùng lo lắng, "Anh có người bạn bác sĩ nào đáng tin cậy không? Người đó phải đảm bảo kín miệng tuyệt đối."
Cận Dạ nghĩ một vòng, "Không có."
Gương mặt Cận Tiểu Bắc càng lúc càng đỏ gay. Thần trí của bé cũng ngày một mơ màng.
Cận Dạ nói: "Để tôi lên mạng tra cách hạ sốt."
Cả cha thú lẫn mẹ thư mới vào nghề, không một ai có kinh nghiệm chăm sóc con non bị sốt, tất cả đều cuống cuồng như ruồi mất đầu.
Trì Doanh nhìn dáng vẻ yếu ớt của nhóc con, lòng đau như thắt lại.
"Đều tại tôi, nếu không phải tại tôi không cho thằng bé ăn thịt thì cơ thể nó đã không yếu đi, cũng sẽ không bị sốt thế này."
Cận Dạ vừa tra cứu thông tin vừa an ủi cô: "Không phải lỗi của em, con non sinh ra từ bụng mẹ vốn dĩ phải được chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ."
Trì Doanh bế nhóc con từ trong chăn lên.
"Tiểu Bắc, con thấy thế nào rồi?"
Cận Tiểu Bắc mở mắt ra, vừa yếu ớt vừa đáng thương: "Mẹ ơi, có phải Tiểu Bắc phiền phức lắm không... Tiểu Bắc là Băng Sương Hổ cao lớn dũng mãnh, Tiểu Bắc không bị bệnh đâu..."
"Tiểu Bắc không phiền phức chút nào." Trì Doanh ôm lấy bé, cọ cọ cằm lên vầng trán nhỏ của bé. "Tiểu Bắc có chỗ nào không thoải mái không?"
Cận Tiểu Bắc lắc đầu, "Tiểu Bắc không sao ạ. Mẹ mệt lắm rồi..."
Trì Doanh thực sự xót xa vô cùng.
Sau khi Cận Dạ đến, Trì Doanh vốn không muốn để lộ dị năng của mình trước mặt hắn. Nhưng lúc này, cô không màng đến chuyện đó nữa.
Dị năng hệ Mộc của cô tuy yếu ớt, nhưng vẫn có một khả năng hồi phục nhất định. Chắc chắn sẽ có ích cho Cận Tiểu Bắc.
Trì Doanh ôm chặt Cận Tiểu Bắc, từng luồng dị năng hệ Mộc dịu nhẹ được cô dốc toàn lực truyền vào cơ thể bé.
Khi Cận Dạ bưng chậu nước ấm từ ngoài bước vào, cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là như vậy.
Vị Trữ quân tối cao của Đế quốc, lúc này lại mặc bộ đồ của dân nghèo giản dị nhất, trong căn hộ nhỏ hẹp đến mức không có lấy một ô cửa sổ, đang ôm lấy đứa con non tương lai giữa hắn và cô, dốc toàn lực truyền nguồn năng lượng quý giá của một Trữ quân cho đứa trẻ.
Trái tim Cận Dạ khẽ rung động.
Đây thực sự là Diệp Trì Doanh từng bắt hắn quỳ xuống, dùng roi da quất hắn sao? Đây thực sự là Trì Doanh luôn lấy việc làm nhục hắn làm niềm vui, dùng sự nghiệp của hắn để uy hiếp hắn sao?
Cô đã thay đổi rồi ư? Cô thực sự đã biến thành một người khác rồi sao?
Trì Doanh mệt lả người, cô buông Cận Tiểu Bắc ra. Sắc mặt của bé đã hồng hào, dễ coi hơn rất nhiều.
Cận Dạ lập tức tiến lên đón lấy Cận Tiểu Bắc, hắn dùng chiếc khăn ấm lau trán, nách và những vùng da khác cho bé.
Hắn chưa từng nghĩ việc nuôi một đứa trẻ lại mệt mỏi đến thế. Sau này tốt nhất là đừng sinh con kiểu thai sinh nữa. Nuôi nấng thực sự quá tốn sức. Dù là đói bụng hay phát sốt đều có thể khiến hai người bọn họ cuống cuồng hết cả lên.
Trì Doanh hỏi: "Thằng bé đã hạ sốt chưa?"
Cận Dạ dùng nhiệt kế đo thử, "37.4 độ, nhiệt độ đã giảm đi nhiều rồi. Hiện tại chắc không còn vấn đề gì lớn nữa." Giọng Cận Dạ trở nên dịu dàng hơn, hắn khẽ hỏi Trì Doanh: "Thê chủ mệt rồi sao? Có muốn đi nghỉ ngơi không?"
Trì Doanh không yên lòng nhìn Cận Tiểu Bắc.
Cận Dạ nói: "Đêm nay tôi không đi nữa, tôi sẽ ở lại chăm sóc Tiểu Bắc. Thê chủ đi nghỉ đi."
"Vậy nếu Tiểu Bắc sốt lại, anh không được giấu tôi đấy."
Cận Dạ gật đầu, "Em yên tâm. Thể chất của con non tộc Băng Sương Bạch Hổ rất tốt. Tôi vừa tra cứu rồi, nếu thằng bé có thể tự mình vượt qua trận sốt này thì đó cũng là một sự rèn luyện cho cơ thể."
Trì Doanh nghe vậy càng thêm không yên tâm: "Trên mạng nói nhảm nhí gì thế không biết. Cái gì mà tự mình vượt qua trận sốt cũng là rèn luyện? Không bị bệnh chẳng phải tốt hơn sao?"
Khóe mắt và chân mày của Cận Dạ khẽ giãn ra đầy dịu dàng: "Thê chủ nói đúng."
Trì Doanh cảm thấy hơi mệt mỏi, định đi tắm rửa một chút cho tỉnh táo.
Cận Dạ lấy ra một hộp miếng dán cách ly. Trì Doanh nghi hoặc nhìn hắn.
Cận Dạ giải thích: "Thê chủ, miếng dán cách ly của em hết hạn rồi, pheromone (tin tức tố) đang bị rò rỉ ra ngoài... Ở nhà em có thể không dán, nhưng nếu ra ngoài thì nhất định phải dán vào."
Trì Doanh ngượng chín cả người.
Dán, nhất định phải dán! Tên hùng tính trước mặt này cứ chực chờ thèm khát pheromone của cô, cô còn đang định dùng nó để khống chế hắn cơ mà, tuyệt đối không thể để hắn chiếm hời dễ dàng như vậy được!
Trì Doanh đi tắm.
Cận Dạ vừa chăm sóc Cận Tiểu Bắc vừa khẽ hít hà mùi pheromone trong phòng.
Khi nãy lúc Trì Doanh giải phóng dị năng hệ Mộc, cô cũng đồng thời phóng thích một lượng lớn pheromone. Bây giờ, những luồng pheromone này đang không ngừng len lỏi vào cơ thể hắn, khiến hắn vô cùng dễ chịu.
Thật không ngờ, thứ an ủi bằng pheromone mà sau khi kết hôn hắn có cầu cũng không được, nay lại có thể nhận được một cách dễ dàng như thế.
Tuy nhiên, căn nhà này quả thực quá nhỏ, xung quanh lại có đủ loại hàng xóm phức tạp qua lại. Hắn cần phải cải tạo nơi này trở nên an toàn hơn, khiến cho pheromone của cô không bị rò rỉ ra ngoài dù chỉ một chút.
---
Trì Doanh tắm xong thì sang phòng bên cạnh ngủ.
Cận Dạ trông chừng Cận Tiểu Bắc đến nửa đêm, sau khi xác nhận bé đã hoàn toàn lui sốt mới chợp mắt.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Trì Doanh còn đang rửa mặt thì Cận Dạ đã ăn mặc chỉnh tề đi ra.
"Thê chủ." Hắn quỳ một gối xuống.
Nam thần tóc bạc mắt xanh quỳ một gối thực sự trông vô cùng cao quý và tao nhã, mang lại cảm giác cực kỳ mãn nhãn. Nhưng người trước mặt này lại là đại phản diện trong tương lai đấy.
Trì Doanh cảm thấy mình không gánh nổi lễ này: "Anh đừng quỳ nữa, đứng lên đi."
Cận Dạ đứng dậy, nói: "Nửa đêm qua Tiểu Bắc không bị sốt lại nữa, nhưng trông vẫn hơi thiếu tinh thần. Chỉ là bây giờ tôi phải đến quân đội rồi."
Liệu cô có ngăn cản hắn đi làm không?
Nếu cô ngăn cản, hắn cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc ở lại. Dù sao hiện tại cũng không giống như trước kia... bây giờ đã có con non, việc hắn bỏ đi làm ngược lại còn khiến hắn có cảm giác tội lỗi.
Trì Doanh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Anh đi đi, tiện thể xin nghỉ phép giúp tôi luôn. Tôi phải chăm sóc Tiểu Bắc, không thể đến nhà bếp của các anh làm việc được nữa."
Cô vẫn còn ý định chế biến dịch dinh dưỡng thành hương vị trà sữa cơ mà, xem ra tạm thời không thể thực hiện được rồi.
Cận Dạ hơi ngẩn người. Cô thực sự không từ chối.
"Thê chủ, nếu tôi đi thì chỉ còn một mình em chăm sóc Tiểu Bắc, em sẽ vất vả lắm."
Thư tính của Đế quốc hầu như không cần phải làm việc, mọi việc nặng nhọc đều do hùng tính gánh vác, bao gồm cả việc chăm sóc con non. Hắn vì sự nghiệp tinh tế của mình mà từ bỏ việc chăm sóc con non, chắc chắn sẽ bị cô mắng mỏ thậm tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
