Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong lúc cả hai cô gái lúng túng không biết làm thế nào, cuối cùng cũng đỡ được Thẩm Yến Lễ sang một bên. Đường Điềm lập tức lăn người ra khỏi anh, không chút chần chừ.
Cô thở hổn hển, tay chân đều tê rần.
“Cảm ơn cô.” Đường Điềm nói lời cảm ơn với Liễu Hiểu Chi.
Liễu Hiểu Chi nhìn Đường Điềm với mái tóc và quần áo có phần lộn xộn, thế nhưng vẫn tỏa ra khí chất quyến rũ không thể phủ nhận. Gương mặt cô như đóa hồng rực rỡ khiến người khác vô thức nhìn đến xuất thần.
Dù cô biết rõ vừa rồi giữa hai người chẳng có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy rất khó chịu.
“Không cần cảm ơn.” Liễu Hiểu Chi đáp lại bằng một nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười trên gương mặt Đường Điềm mang theo nét mệt mỏi. Cô vừa phải dìu Thẩm Yến Lễ lên lầu, sau đó lại bị anh đè xuống đất, lúc cố gắng đẩy ra thì gần như đã dốc hết toàn bộ sức lực nên lúc này, cô thực sự đã kiệt quệ.
Nhìn Thẩm Yến Lễ đang say khướt nằm trên ghế sofa, cô quyết định cứ để anh ngủ tạm ở đó, bởi vì cô thật sự không muốn làm phiền thêm chút nào nữa.
"Hiểu Chi, quần áo tôi bị ướt rồi, tôi muốn xuống dưới thay một bộ khác." Đường Điềm không cần soi gương cũng biết rõ tình trạng lôi thôi của mình lúc này.
Liễu Hiểu Chi vừa bưng chậu nước từ phòng tắm bước ra, gật đầu thấu hiểu. "Vậy cô cứ xuống thay rồi quay lại sau."
Cô vốn không có ý định kết thân với nữ hầu Liễu Hiểu Chi, chỉ cần ngày thường giữ phép lịch sự là đủ.
Cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại phía sau, Đường Điềm tiến đến đầu cầu thang. Ngay lúc đó, từ giữa cầu thang vang lên tiếng bước chân khiến cô hơi khựng lại. Cô định bước xuống nhưng rồi dừng lại để nhìn cho kỹ...
Phó Hy đang bước lên, toàn thân khoác một bộ đồ thể thao mang phong cách thoải mái. Chiếc tai nghe thể thao đeo trên cổ càng làm nổi bật chiếc cổ cao và vóc dáng tuấn tú của anh, phối hợp cùng dáng đi có chút bất cần lại khiến người ta cảm thấy anh vừa chính trực vừa bất kham.
Khi ánh mắt bắt gặp cô, đôi mắt phượng của anh khẽ nhướn lên, không biểu lộ cảm xúc gì nhưng lại lặng lẽ quan sát Đường Điềm từ đầu đến chân.
Đồng phục trên người cô hơi xộc xệch, những chỗ từng bị mưa thấm qua vẫn còn ẩm ướt và dính vào da.
Đó là kiểu váy đen trắng phổ biến mà các hầu gái trong biệt thự đều mặc. Váy thường chỉ dài đến trên gối một chút nên khá bình thường, thế nhưng vì vóc dáng Đường Điềm cao và mảnh mai, nên váy trên người cô chỉ vừa tới giữa đùi. Hơn nữa, người ta hay đồn cô "ngực to không não", khiến khi cô mặc bộ đồng phục này trông khác biệt hẳn so với những người khác.
Lúc này, mái tóc đen của cô hơi rối, gương mặt rực rỡ như hoa đào hoa lý lộ ra nét ngỡ ngàng. Chiếc váy bó sát ôm lấy thân hình, vòng một đầy đặn hiện rõ, lớp vải ẩm mịn bám lấy da, phần cổ trắng nõn từng bị Thẩm Yến Lễ thở sát qua vẫn còn ửng đỏ, toàn thân toát lên vẻ vừa ngây thơ vừa gợi cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




