Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Cố Chấp Trong Tiểu Thuyết Tinh Tế Chương 29.

Cài Đặt

Chương 29.

Tô Bạch Bạch tỉnh giấc khi trời đã sáng choang, cô bị ánh mặt trời chiếu vào làm tỉnh giấc.

Sau đó, cô phát hiện mình không ở trong phòng của mình.

Chiếc giường cô đang nằm cứng hơn giường cô, cũng nhỏ hơn. Chăn không phải của cô, một chiếc chăn mỏng manh, trắng đến phát sáng, bị một góc chặn ngang môi cô, đề lên mũi, cô ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, khó diễn tả, như mùi hương còn vương lại trên cơ thế người.

Tô Bạch Bạch khẽ động đậy, một cơn đau nhức lập tức ập đến.

Đầu đau quá.

Tô Bạch Bạch khẽ nhúc nhích, đầu như muốn nổ tung. Cô đưa tay ôm đầu, vùi mặt vào gối.

"Tỉnh rồi thì dậy đi." Bên cạnh truyền đến một giọng nói, Tô Bạch Bạch lòa xòa mái tóc dài, khó chịu hé một mắt nhìn.

Thiếu niên đã mặc chỉnh tề, bộ đồng phục màu xanh tôn lên làn da trắng và vẻ non nớt của hắn.

"Anh... Tôi..." Cô nhớ lại, hình như cô đã say rượu?

Tô Bạch Bạch há miệng, giọng khàn khàn:

"Tôi XXX anh?"

Ari: ... Mẹ kiếp im miệng đi.

Thiếu niên khom người, đột nhiên lật tung chiếc chăn trên người Tô Bạch Bạch, rồi lạnh mặt nói: "Đi ra ngoài."

Hừ.

Rốt cuộc ai mới là kẻ chiếm đoạt đây?

....

Tô Bạch Bạch bị Ari đuổi ra ngoài, vốn đĩ, cô có thể phản kháng, nhưng vì cô hoàn toàn không nhớ rõ chuyện tối qua, nên hiếm khi nổi lên một chút... lòng thương tiếc và xấu hổ.

"Hệ thống, tối qua đã xảy ra chuyện gì?"

Hệ thống: Đồ cặn bã không dám đối diện sự thật.

"Nhiệm vụ hoàn thành chưa?"

Hệ thống: "... Xong, xong rồi."

Xong rồi, tối qua cô thật sự đã làm chuyện trừng phạt biến thái gì đó với Ari?

Tô Bạch Bạch nhớ lại khuôn mặt tái nhợt, đôi môi đỏ mọng của thiếu niên, còn cả dáng đi khẽ đỡ eo của hắn... Chẳng lẽ thật sự... XXX rồi?

Cái eo thon thả kia... Tô Bạch Bạch sờ sờ cơ thể mình chẳng có cảm giác gì.

Quả nhiên là vậy.

Đến giờ ăn sáng, Allens và Ari ngồi cùng nhau húp dịch dinh dưỡng.

Allens dùng khuỷu tay huých nhẹ Ari, vẻ mặt ám muội: "Tôi thấy, tiểu thư Liliana sáng sớm hôm nay đi ra từ phòng cậu đó."

Tay Ari đang cầm cốc dịch dinh dưỡng khựng lại.

Ánh mắt Allens di chuyển xuống, rơi vào eo

Ari: "Ari, sáng sớm hôm nay ra khỏi phòng, sao cậu lại đỡ eo? Lẽ nào là... tiểu thư Liliana quá lợi hại?"

"Phốc" một tiếng, cốc dịch dinh dưỡng trên tay Ari bị bóp nát.

Ari lạnh lùng liếc Allens một cái: "Tôi ngủ sofa, ngủ hỏng eo rồi."

Hắn vóc dáng cao, co ro ngủ cả đêm trên ghế sofa, sáng sớm dậy người cứng đờ đến cực điểm, đặc biệt là eo, cứng như đá.

Vì vẻ mặt thiếu niên thực sự khó coi, nên Allens, người vốn không có tâm hồn bát quái vô tận, chỉ có thể ngượng ngùng ngậm miệng lại.

Nhưng từ hành vi của Ari mà phân tích,

Allens vô cùng chắc chắn, giải thích chính là che đậy, che đậy chính là chân tướng, Ari nhất định đã bị Liliana cưỡng! Bạo!!

Allens là cái miệng rộng, chưa đến nửa giờ, tất cả mọi người đều biết, Ariotus đã bị Liliana Niel cưỡng! đoạt!!

Hoa khôi rơi vào tay ma, bị giày vò đủ đường.

Trong chốc lát, ánh mắt mọi người nhìn Ari trở nên vô cùng phức tạp.

Ari không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn hắn đều trở nên rất kỳ lạ.

Allens, không biết từ đâu lảo đảo trở về, thân mật vỗ vai Ari, rồi hạ thấp giọng dò hỏi: "Ari, chỗ tôi có thuốc tiêu sưng, cậu có muốn không?"

Ari vẻ mặt khó hiểu: "Không cần."

"Này, cái kia, cường thân kiện thể... bí dược, cậu có muốn không?"

Ari: " ... Không cần."

Hắn dường như đã hiểu ra điều gì.

...

Chuyện tình yêu "cấp tốc" của Ari và Liliana nhanh chóng lan truyền khắp pháo đài, đến cả những cô hầu gái cũng bàn tán xôn xao.

Tiểu thư quý tộc bá đạo " bá vương ngạnh thượng cung", giày vò đóa hoa kiều diễm đáng thương đến tả tơi, hai chân run rẩy, eo nhỏ càng thêm gầy yếu.

( "Bá vương ngạnh thượng cung" có thể hiểu là "ép buộc người khác quan hệ bằng vũ lực, bất chấp ý muốn của đối phương". )

Khi Assa nghe được tin đồn này, nụ cười giả tạo trên mặt anh ta lập tức biến mất không dấu vết.

Cái "ván cờ" anh ta khổ tâm bày ra, lại bị người khác "cướp dâu".

Dù mọi người đều có vẻ hơi mất tập trung, hết sức chăm chú "bát quái".

"Tuy rằng điểm yếu chí mạng của dị thú là ở cổ, nhưng nếu viên đạn bắn trúng mắt chúng, cũng có thể ngăn cản chúng một khoảng thời gian. Nhưng mục đích cuối cùng của nó vẫn là tự bảo vệ. Đây là nền tảng sinh tồn cuối cùng của các em, tôi hy vọng các em học hành nghiêm túc."

Assa Jacques Beau liếc nhìn mọi người, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Ari.

Hôm nay thiếu niên trông dường như có chút khác lạ.

Hình như so với bình thường, càng thêm kiều diễm?

Assa trong lòng không vui, hiếm khi thu lại nụ cười, mặt không chút cảm xúc dẫn mọi người đến sân bắn.

Các học sinh thấy vẻ mặt Assa Jacques Beau, cuối cùng cũng ý thức được có gì đó không ổn.

Thượng tá Jacques Beau dù sao cũng là vị hôn phu tương lai của tiểu thư Liliana, hiện tại tin đồn lan rộng, cái "mũ" trên đầu thượng tá... phỏng chừng đã đổi màu rồi chứ?

Sân bắn rất rộng, trên đỉnh có một mái vòm trắng như vỏ trứng khổng lồ, phóng tầm mắt nhìn, mặt đất xanh thẫm một màu, cách đó không xa có những bia ngắm với khoảng cách khác nhau.

Một pháo đài cổ kính như vậy lại có một sân bắn tiên tiến như thế, thật khiến người ta tấm tắc lấy làm lạ.

"Mọi người đeo kính bảo hộ và máy trợ thính vào, cầm súng cẩn thận."

Dưới sự chỉ huy của Assa Jacques Beau, mọi người nhanh chóng tìm vị trí của mình, đeo kính bảo hộ và máy trợ thính, giơ súng lên với vẻ nóng lòng chờ đợi.

"Mọi người đừng vội, nghe tôi chỉ huy, từ từ thôi."

"Chân trái phải song song, tay mạnh nắm súng, tay yếu đỡ tay mạnh..." Assa Jacques Beau vừa nói vừa đi ngang qua các học sinh.

Anh ta như có như không lảng vảng bên cạnh Liliana, rồi khẽ nghiêng người, đứng phía sau cô, lặng lẽ nhìn cô một lúc, đột nhiên đưa tay ra, hai ngón tay khẽ chạm vào đầu ngón tay cô, nhẹ nhàng véo một cái.

"Ngón tay cái không được giao nhau."

Assa Jacques Beau lợi dụng chiều cao đứng sau Liliana, cánh tay từ phía sau vươn ra, hờ hững ôm lấy cô, tư thế có vẻ thân mật rõ ràng, lúc nói chuyện cúi người nghiêng đầu, thổi hơi vào tai cô.

Ari đứng cách Assa và Liliana ba vị trí, từ góc độ của hắn có thể thấy rõ vẻ thân mật của hai người.

Mái tóc đỏ của thiếu nữ được buộc cao thành đuôi ngựa, cô đứng thẳng người dang hai chân, bộ đồng phục thẳng tắp càng tôn lên vẻ lạnh lùng hiên ngang, hoàn toàn không có vẻ mềm mại ngốc nghếch sau khi say rượu tối qua.

Lại nhìn người đàn ông đứng phía sau cô, một bộ quân phục trắng, tóc xanh mắt xanh, dịu dàng như nước, cả người toát ra hơi thở thành thục của đàn ông.

Tô Bạch Bạch đang tập trung ngắm bắn, căn bản không cảm nhận được khoảng cách giữa mình và Assa, thậm chí cô còn không nhận ra có người đứng sau lưng.

Khóe môi mỏng của Ari mím chặt, trong đôi mắt hiện lên vẻ lạnh lùng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Allens đứng bên cạnh Ari đột nhiên lên tiếng: "Tôi nghe nói thượng tá Jacques Beau là vị hôn phu của tiểu thư Liliana, nhìn hai người thế này, quả là một đôi trời sinh."

Trai tuấn gái xinh, môn đăng hộ đối, quả thực là một đôi trời định.

"Ầm" một tiếng, một tấm bia ngắm đột nhiên bị bắn thủng.

Mọi người giật mình, quay đầu nhìn về phía tấm bia phát ra tiếng động, rồi dời mắt sang chủ nhân của tấm bia.

Mái tóc đen của Ariotus vì lâu không cắt tỉa nên gần như che khuất khuôn mặt, khiến cả người hắn thêm vài phần âm trầm. Hắn mặc một thân đồng phục, môi đỏ mím chặt, nòng súng trong tay chầm chậm bốc lên một làn khói mỏng.

Lại là Ariotus, đóa hoa nhỏ bé này nổ súng?

"Ari, tôi vẫn chưa nói có thể nổ súng." Assa Jacques Beau khẽ cau mày.

Ari rũ tay xuống, đồng thời cúi đầu. Cổ hắn lộ ra vẻ thon gầy yếu ớt, mái tóc đen che khuất hoàn toàn nửa khuôn mặt.

"Xin lỗi, thượng tá Jacques Beau." Giọng hắn lạnh lùng xin lỗi.

"Lần sau chú ý."

Sau khúc nhạc dạo ngắn này, Assa Jacques Beau không còn mượn cớ đến gần Liliana nữa.

Ari đứng tại chỗ, đôi mắt âm u ẩn sau mái tóc đen, như một hồ sâu đột ngột xuất hiện trong thung lũng.

Sau sự giáo huấn của Assa Jacques Beau, tất cả mọi người bắt đầu ra dáng, ngoại trừ... Tô Bạch Bạch.

Đối với môn này, cô dường như trời sinh không có năng khiếu, mười phát thì cả mười đều trượt bia.

Nhìn những người xung quanh có tỷ lệ bắn trúng cực cao, Tô Bạch Bạch tức đến mức muốn nghiến nát cả hàm răng trắng.

Quả thực là vô cùng nhục nhã!

Ariotus với vai trò nam chính, mỗi phát bắn đều trúng đích, quả thực như mở "hack"...

Thôi được rồi, đây vốn dĩ là một "hack" sống.

Nữ chính James cũng không chịu kém cạnh, cùng nam chủ Ari ngang tài ngang sức, trong một thời gian ngắn, danh tiếng của hai người không ai sánh bằng.

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, mọi người ăn trưa xong nghỉ ngơi một tiếng, sau đó trở lại tiếp tục." Assa tuyên bố kết thúc buổi học sáng.

Mọi người xoa xoa cánh tay bị chấn động đến tê dại, túm năm tụm ba rời khỏi sân bắn.

Tô Bạch Bạch chậm rì rì đi ở cuối cùng, cô nghiêng đầu liếc nhìn tấm bia của mình, nhẵn bóng như mới, dường như đã được lau một lớp mỡ, trắng lóa mắt.

Mọi người đi hết, Tô Bạch Bạch đột nhiên lại xoay người trở về.

Cô vòng tới trước tấm bia của James nhìn một chút, cô và Ari ngang tài ngang sức, đều là những xạ thủ bách phát bách trúng.

"Hệ thống, tôi bắn không trúng, là vì Liliana không biết bắn súng sao?" Tô Bạch Bạch đổ lỗi cho kỹ năng kém cỏi của nguyên chủ.

Hệ thống thẳng thắn dứt khoát nói:

"Không."

Tô Bạch Bạch: ...

Trong sân bắn khổng lồ chỉ còn lại một thiếu nữ tóc đỏ đứng đó, cầm súng, quay về phía bia ngắm "ầm ầm ầm" bắn.

Mười phát, không trúng một lần.

Tô Bạch Bạch dậm chân mang đôi ủng nhỏ, vừa đi về phía bia ngắm vừa nghiến răng nghiến lợi tiếp tục bắn. Đi thẳng đến chỗ cách bia ngắm ba mét, cô rốt cục bắn trúng phát súng đầu tiên.

Tấm bia khẽ rung nhẹ, ở mép cuối cùng cũng thủng một lỗ nhỏ.

Tô Bạch Bạch trừng mắt nhìn chằm chằm cái lỗ nhỏ kia: ... Cảm thấy bị sỉ nhục.

Cảm thấy mình bị tấm bia nhỏ bé kia sỉ nhục, Tô Bạch Bạch hùng hổ tiến lên, đang chuẩn bị phá hủy nó để trút cơn giận trong lòng, thì một bàn tay đột nhiên vươn ra, giữ chặt cánh tay cô.

Tô Bạch Bạch nghiêng đầu nhìn lại, thấy người đứng bên cạnh mình lại là... Ari?

Người này vốn luôn tránh cô như tránh tà, bây giờ lại chủ động chạm vào cô.

Tô Bạch Bạch nhìn chằm chằm bàn tay trắng xám của thiếu niên một lúc, rồi nghiêng đầu, nghiêng đầu nhìn hắn.

Ari cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện ở đây, vừa nãy hắn ra ngoài, phát hiện Liliana vẫn chưa đi ra, thế là ma xui quỷ khiến hắn quay trở lại.

Hắn đứng ở cửa sân bắn nhìn rất lâu, tài bắn của Liliana Niel thực sự là... vô cùng thảm hại.

"Bia ngắm chọc giận cô?" Giọng thiếu niên dường như đang trong giai đoạn vỡ giọng, chất giọng vốn trong trẻo hơi thêm chút khàn khàn.

"Hừ, chọc."

Ari mím môi: "Rõ ràng là kỹ thuật của cô kém."

Đôi mắt đẹp của Tô Bạch Bạch trợn trừng, sau đó đột nhiên giơ khẩu súng trong tay lên, nhắm thẳng vào ngực Ari.

"Ầm" một tiếng, Ari kêu rên, thân hình mảnh mai lùi về sau ba bước, đụng vào tấm bia ngắm, cùng tấm bia ngã xuống đất.

Tô Bạch Bạch nhếch môi, cơn giận trong lòng dịu đi một chút, cô bước lên trước, ngồi xổm bên cạnh Ari, nhìn xuống hắn.

Cô vừa cười híp mắt nhìn hắn, vừa ngắm nghía khẩu súng của mình: "Bây giờ anh còn thấy kỹ thuật của tôi kém không?"

Tuy không phải đạn thật, nhưng xác thực đau vô cùng.

Ari đau đến mặt trắng bệch, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo của Tô Bạch Bạch, ý định ban đầu của hắn không phải là muốn chế nhạo cô, cũng không biết tại sao, lời nói ra khỏi miệng lại thành: "Kém."

Thiếu nữ quả nhiên bị chọc giận, khẩu súng trong tay lần thứ hai hướng về phía hắn.

Lần này là... bụng.

"Ầm!"

"Ư..." Ari co rúm người kêu rên.

Tô Bạch Bạch híp mắt đe dọa: "Anh còn nói lung tung nữa, tôi sẽ bắn xuống ba tấc, phế bỏ anh."

Vẻ sợ hãi thoáng hiện trên mặt thiếu niên, nhưng trái ngược với vẻ bề ngoài, cơ thể hắn lại có phản ứng thành thật.

Hắn lại... có chút chờ mong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc