Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Bạch Bạch mơ một giấc mơ rất dài, cô mơ thấy con mèo mình nuôi biết nói.
Như vậy còn tốt hơn nhiều so với việc nuôi mười mấy năm một đứa trẻ thiểu năng trí tuệ đột nhiên gọi ba ba, đúng là một niềm vui bất ngờ lớn lao.
Tô Bạch Bạch vuốt ve cái đầu nhỏ mềm mại của Hắc Miêu, vô cùng dịu dàng bảo nó gọi ba ba.
Hắc Miêu dùng đôi mắt tròn xoe trừng cô, thật là bất hiếu.
Tô Bạch Bạch cảm thấy rất tức giận, cô tự tay bón cho nó ăn uống, nó thậm chí ngay cả ba ba cũng không chịu gọi!
Tức giận đến mức Tô Bạch Bạch cảm thấy cái đầu đen đang bị mình nắm trong lòng bàn tay còn muốn giãy dụa, cô dùng sức một chút, túm chặt lấy đám lông đen, sau đó phát hiện lông con nghịch tử nhà mình sao đột nhiên lại dài ra thế?
Cô nuôi rõ ràng là mèo ta lông ngắn màu đen, sao một chốc lại biến thành Ngao Bái?
"Sao còn chưa tỉnh?"
"Hình như bị sốt rồi."
"Nhiệt độ cao như vậy, có khi nào cháy hỏng đầu óc không?"
"Đốt thành như thế rồi, còn ôm Ari nữa chứ.
Ari mà biết chắc không tha..."
Bên tai "ong ong ong" toàn là tiếng nói chuyện, có tiếng Tô Bạch Bạch nghe rõ, có tiếng không rõ.
Cô không cần người khác, cô chỉ cần con mèo của mình thôi.
Tô Bạch Bạch dùng sức ôm chặt cái đầu
"con mèo" trong lòng.
"Người sốt hôn mê đâu ra sức lực lớn như vậy?"
"Ari sắp ngạt thở rồi."
"Mau lên kéo cô ấy ra đi."
Mọi người dùng hết sức bình sinh, cánh tay
Tô Bạch Bạch bị người ta gỡ ra. Cô rất tức giận, con mèo con duy nhất của cô bị cướp đi rồi, trên tay cô chỉ còn lại vài sợi lông đen.
Trả lại, con mèo con của cô, cô muốn trả lại... Tô Bạch Bạch vô cùng tức giận, cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy một vòng người vây quanh mình.
"Tỉnh rồi, tỉnh rồi." Allens là người đầu tiên nhảy dựng lên.
"Liliana, cảm thấy thế nào?" Assa Jacques Beau vẫn mặc bộ quân phục trắng kia, anh ta đầy vẻ lo lắng đứng bên giường nhìn cô.
Tô Bạch Bạch giật giật con ngươi, tròng mắt đỏ ửng một tầng hơi nước sinh lý, đẹp đến lạ kỳ, như áng mây đỏ rực rỡ nơi chân trời khi hoàng hôn buông xuống.
Tô Bạch Bạch chậm rãi giơ một tay lên.
Assa Jacques Beau lập tức lo lắng đưa tay nắm chặt.
Tô Bạch Bạch: ...
Tô Bạch Bạch dùng sức rút tay ra, nhìn thấy giữa ngón tay mình lẫn lộn những sợi tóc đen, vẻ mặt hoang mang đến cực điểm, cô hỏi: "Mèo của tôi đâu?"
Mọi người: ...
James bình tĩnh nhất trầm ngâm nửa khắc, nói ra một câu mà mọi người đều không dám nói: "Liệu có thật sự bị sốt đến ngốc rồi không?"
Tai Tô Bạch Bạch ong ong, nghe không rõ lời người khác, cô giật giật đầu ngón tay, những sợi tóc đen rối trên lòng bàn tay theo đó rơi xuống:
"Tóc? Của ai?"
"Tóc của Ari." Allens liếc mắt nhìn Ari đang ôm đầu ở trong góc.
Chẳng biết có ngốc thật không.
Vậy tại sao cô lại nắm tóc Ari? Vẻ hoang mang trên mặt Tô Bạch Bạch càng sâu.
"Liliana, em nghỉ ngơi trước đi." Assa Jacques Beau xoay người nói với mọi người: "Liliana vừa tỉnh, cần nghỉ ngơi, mọi người ngày mai đến thăm em ấy nhé."
Là giáo sư tạm thời, Assa Jacques Beau rất có uy tín, mọi người lục tục rời đi. Dù sao kịch hay cũng đã xem xong, đều là quan hệ bạn học bình thường, đâu có nhiều sự quan tâm đến thế.
Trong nháy mắt, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tô Bạch Bạch và Assa.
"Liliana, em cảm thấy thế nào?" Tuy rằng vừa rồi bị Tô Bạch Bạch hất tay, nhưng Assa Jacques Beau xưa nay không phải người dễ dàng bỏ cuộc, nếu anh ta là người dễ dàng bỏ cuộc, làm sao có thể phấn đấu trên chiến trường mà leo lên vị trí thượng tá.
Tô Bạch Bạch cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bụng đau quằn quại, cô đoán chắc mình đã uống quá nhiều nước biển, miệng lưỡi vẫn còn mặn chát, cổ họng thì rát khô.
Assa nghiêng người lại gần, ngón tay anh ta khẽ vuốt qua má Tô Bạch Bạch, trên mặt là nụ cười ôn hòa khéo léo thường trực.
Tô Bạch Bạch nhíu mày, nghiêng đầu tránh né bàn tay anh ta.
Đầu ngón tay Assa lướt qua hai gò má cô, làn da mịn màng trơn láng, hương vị độc đáo của thiếu nữ, trắng như sữa, phơn phớt hồng, mềm mại như nhung.
Ánh mắt Assa hơi tối lại, anh ta cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, dồn nén tất cả trở về.
Thiếu nữ sắc mặt trắng bệch nằm trên giường bệnh, bộ đồng phục trên người đã được thay ra, mặc một bộ áo ngủ màu trắng.
Áo ngủ bằng tơ tằm, thêu họa tiết cánh hoa, chất liệu mỏng nhẹ như sương, giản dị mà vẫn tinh tế, rất phù hợp với một thiếu nữ xinh đẹp như cô.
Thiếu nữ rạng rỡ, mái tóc đỏ rực, được bao bọc trong chiếc áo ngủ trắng tinh, đẹp đến phi thường.
Assa không nhịn được nghĩ, nếu Liliana bây giờ mặc áo cưới, chắc chắn cũng đẹp đến nao lòng.
Vốn đĩ, Assa không hề để mắt đến Liliana, cô ngu ngốc, bốc đồng, hoàn toàn không phù hợp để trở thành nữ chủ nhân gia tộc Jacques Beau của anh ta. Nhưng hiện tại, anh ta đột nhiên thay đổi chủ ý.
Để cô trở thành nữ chủ nhân gia tộc Jacques Beau cũng không tệ.
"Em nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi lấy thuốc cho em." Assa khẽ vuốt đầu ngón tay, dư vị chút cảm giác mịn màng trắng trẻo ấy, rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
....
Trong phòng, Allens đang thao thao bất tuyệt cùng Ari về chuyện của Liliana.
"Ơi, Ari, sao lúc nãy cậu không nói với tiểu thư Liliana là cậu đã cứu cô ấy hả?"
Ari ngồi trước bàn đọc sách lật xem quyển sách về cơ giáp, cúi gằm mặt suốt, không thấy rõ vẻ mặt.
Allens tiếp tục: "Còn nữa, tiểu thư Liliana được cậu cứu từ biển lên, người ta hôn mê bất tỉnh mà vẫn cứ nắm chặt tóc cậu không buông, hại cậu chỉ có thể khom lưng đi theo bác sĩ bên cạnh..." Nói đến đây, Allens không nhịn được lắc đầu: "Tiểu thư Liliana quả nhiên yêu cậu đến phát điên rồi."
Ari vẫn tiếp tục lật sách.
"Cậu nói gì đi chứ!" Allens đột nhiên cao giọng.
Thân thể Ari run lên, rõ ràng là bị giật mình.
"Nếu như tiểu thư Liliana biết cậu là người cứu cô ấy, liệu cô ấy có ép cậu lấy thân báo đáp không?" Allens trừng đôi mắt không lớn của mình, mặt đối mặt với Ari.
Bàn tay Ari đặt trên sách khẽ siết lại, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện như vậy.
Hơn nữa... chuyện lấy thân báo đáp không phải luôn luôn xảy ra với người được cứu sao? Hắn là người cứu, tại sao lại phải lấy thân báo đáp người được cứu?
Ari xưa nay vốn là một người ít nói, Allens sớm đã quen với việc tự nói một mình. Cậu ta tiếp tục: "Ài, Ari, lúc đó mọi người đều xuống biển tìm, nhưng không ai tìm thấy, cậu đã tìm thấy tiểu thư Liliana như thế nào vậy?"
Ari khẽ động ngón tay đang ôm lấy chút sức mạnh tinh thần còn sót lại trên người Liliana.
Vừa nãy trong phòng bệnh, chút sức mạnh tinh thần này khẩn thiết muốn trở về với chủ nhân, nó đã thoát khỏi đầu ngón tay Ari, thẳng hướng Liliana mà đi, nhưng Ari đột nhiên đưa tay chộp lấy, bắt nó trở về, một lần nữa quấn quanh đầu ngón tay. Tại sao hắn lại làm như vậy? Hắn cũng không biết.
Ari khẽ cuộn đầu ngón tay, nắm chặt chút sức mạnh tinh thần đáng thương ấy vào lòng bàn tay.
Chút sức mạnh tinh thần ít ỏi này, Liliana sẽ không cảm nhận được.
Ari nhìn chằm chằm chút sức mạnh tinh thần đang cố gắng thoát ra từ kẽ ngón tay, vẻ mặt không đổi, nhưng trong đầu lại ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Rốt cuộc tại sao hắn có thể nhìn thấy sức mạnh tinh thần? Còn sức mạnh tinh thần đột nhiên tăng trưởng của hắn, có thật là vì Liliana không? Nếu muốn kiểm chứng, hắn phải làm thế nào để kiểm chứng đây?
Allens vẫn lải nhải bên cạnh Ari: "Này, Ari, tôi cho cậu xem đồ hay này."
Ari chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, theo bản năng đưa tay nhận lấy thứ Allens đưa tới.
Đôi mắt hắn ngơ ngác nhìn xuống, thoáng nhìn, vẻ mặt cứng đờ.
Allens bày ra vẻ mặt khoái trá như vừa khám phá ra điều gì thú vị, "Thế nào? Tôi chụp không tệ chứ? Tuy rằng cái thứ ảnh chụp này giờ đã thành đồ cổ rồi, nhưng tôi vẫn thấy nó có cái vị riêng của nó."
Allens tuy nhỏ tuổi nhưng tâm hồn không hề nhỏ.
Hắn đưa cho Ari là những bức ảnh chụp trên bãi cát, trong hình toàn là các nữ bạn học mặc bikini.
Ari không có hứng thú, hắn tiện tay trả lại cho Allens, khi tay hai người chạm nhau, hắn đột nhiên nhìn thấy một tấm ảnh.
Trong hình, thiếu nữ mặc bộ đồng phục màu xanh, nửa trên chỉnh tề sạch sẽ, nhưng ống quần lại xắn cao, lộ ra đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn.
Cô không đi tất, cũng không xỏ giày, đôi chân nhỏ nhắn trắng mịn ngâm trong làn nước biển lấp lánh, những mạch máu xanh dưới làn da như ẩn như hiện, tăng thêm cho vẻ đẹp rực rỡ ấy một chút mềm mại tinh tế.
Cô hơi khom lưng, đưa tay khẽ chạm vào mặt nước biển, đầu ngón tay hơi nhúng vào, mái tóc đỏ dài xõa trên mặt nước, tựa như một rặng san hô đỏ rực đang nở rộ, theo làn nước biển dâng lên từng lớp từng lớp sóng tóc.
Đây là... Liliana.
"Tôi thấy eo của tiểu thư Olli là đẹp nhất, chân của tiểu thư Luna là dài nhất... Ê, Ari cậu thấy thế nào?"
Ari theo bản năng nghĩ đến Liliana.
Eo cô rất nhỏ, hắn đã từng ôm.
Chân cô cũng rất dài... hắn đã từng chịu đựng cú đạp của cô.
Còn nữa... ngực cô cũng lớn, hắn... đã từng vùi mặt vào.
Hô hấp Ari nghẹn lại, vội vàng nhét bức ảnh vào ngực Allens, sau đó xoay người đi vào phòng vệ sinh.
...
Vì bị rơi xuống nước, Tô Bạch Bạch nằm trong phòng mình ba ngày, mỹ miều gọi là: dưỡng sức.
Gần đây, hệ thống cũng không làm phiền cô, Tô Bạch Bạch cảm thấy rất hài lòng, ngoại trừ một chuyện.
Assa Jacques Beau chu đáo đặt bữa sáng lên giường, sau đó kéo ghế ngồi bên cạnh, chờ Tô Bạch Bạch ăn xong.
Liên tiếp ba ngày, đều như vậy.
Tô Bạch Bạch nhìn chằm chằm bữa sáng trước mặt, im lặng một hồi, cầm lấy cốc dung dịch dinh dưỡng, húp.
Nói dễ nghe thì là bữa sáng, nói khó nghe thì là thức ăn chăn nuôi.
"Ăn xong rồi, thượng tá." Tô Bạch Bạch nhanh chóng ăn xong, ném chiếc túi dung dịch dinh dưỡng về phía khay trang trí, sau đó đẩy nhẹ về phía Assa Jacques Beau.
Cút xéo đi ba cái đồ nhà ngươi.
Assa Jacques Beau cầm chiếc khay trong tay, mặc bộ quân phục trắng càng tôn lên vóc dáng cao ráo, chân dài thanh lịch của anh ta. Anh ta cố ý chọn ngồi ở phía có ánh nắng mặt trời, như vậy càng khiến cả người hắn như tắm trong ánh nắng, càng thêm dịu dàng.
"Liliana, thực ra tôi hơn em có mấy tuối thôi, ở đây chỉ có hai chúng ta, em không cần gọi tôi là thượng tá đâu."
Bước thân cận đầu tiên, bắt đầu từ cách xưng ho.
Assa Jacques Beau nở nụ cười ôn hòa bách chiến bách thắng của mình.
Tô Bạch Bạch cau mày suy nghĩ một chút, dưới ánh mắt mong đợi của Assa, cô gọi anh ta: "Chú?"
Assa: ...
Assa vẻ mặt khó coi bưng khay đi rồi,
Tô Bạch Bạch dựa vào giường nhắm mắt dưỡng thần.
Cô cố ý, cô phát hiện, Assa đang muốn tán tỉnh cô.
Với thân phận như Assa Jacques Beau, sánh với thân phận của Liliana, quả thực là môn đăng hộ đối. Chỉ tiếc, Tô Bạch Bạch không thích đàn ông lớn tuổi.
Phiền phức!
Tô Bạch Bạch rụt sâu vào trong chăn, khuôn mặt vốn còn ửng hồng chợt trở nên trắng bệch.
Từ khi rơi xuống nước, Tô Bạch Bạch vẫn cảm thấy đầu đau nhức. Ban đầu chỉ là đau âm ỉ, dần dần chuyển thành đau nhói, gần đây càng lúc càng dữ dội, như có người cầm búa nện vào đầu cô!
Vì đau đầu, Tô Bạch Bạch vừa ăn sáng xong đã lên giường nghỉ ngơi, nhưng càng nghỉ ngơi, đầu lại càng đau. Cô thực sự không còn cách nào khác, ngồi bật dậy, mặt mày cau có hỏi hệ thống: "Đầu tôi bị làm sao vậy?"
Lẽ nào thật sự là nước vào?
Hệ thống không phản hồi, tựa như một cỗ máy móc chống nước bị hỏng, nửa điểm phản ứng cũng không có.
Khỉ thật.
Tô Bạch Bạch đau đến không chịu nổi, chống tay xuống giường, loạng choạng bước xuống định rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng không ngờ chân vừa chạm đất, liền "ầm" một tiếng quỳ xuống.
Ari quanh quẩn ngoài cửa rất lâu, khi Assa Jacques Beau mang bữa sáng đến, hắn đã ở đó rồi. Ari muốn kiểm chứng xem sức mạnh tinh thần của mình có liên quan đến Liliana hay không, nhưng hắn nghĩ mãi vẫn không có manh mối, bất giác, lại phát hiện mình đã đứng trước cửa phòng Liliana.
Sao có thể? Hắn lại tự mình đến trước cửa phòng đồ biến thái này?
Ari nhìn chằm chằm cánh cửa trước mặt, cắn môi, đang chuẩn bị xoay người rời đi, không ngờ trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng động trầm thấp.
Ari lập tức mở cửa xông vào, liền thấy Liliana tóc đỏ rối tung, chân trần, mặc áo ngủ trắng nằm bên giường, sắc mặt trắng bệch đầy đau khổ, như đang trải qua một cơn đau đớn khủng khiếp.
"Liliana Niel!" Ari vội vã xông vào, đưa tay đỡ lấy thân thể đang đổ xuống của Tô Bạch Bạch.
Tô Bạch Bạch thở dốc gấp gáp, đầu đau như muốn nổ tung.
Từ góc nhìn của Ari có thể thấy những sợi tơ đỏ trên người cô rối loạn, đấu đá lung tung, liều mạng, đến cả việc làm tổn thương chủ nhân cũng không màng.
Chuyện gì đã xảy ra?
Ari theo bản năng giải phóng sức mạnh tinh thần của mình.
Sức mạnh tinh thần màu đen bao bọc những sợi tơ đỏ kia lại, từng chút một từ bốn phương tám hướng kéo về, như người lớn lôi những đứa trẻ nghịch ngợm trở lại.
Sức mạnh tinh thần màu đỏ chậm rãi bị thu
nạp, cơn đau đầu của Tô Bạch Bạch cũng dịu đi rất nhiều.
Cô túm lấy cổ áo Ari, nửa người nằm trong lòng hắn, khẽ hít vào, giọng nói mềm mại yếu ớt: "Đau đầu."
Ari xưa nay chưa từng nghe Liliana dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn, vừa mềm mại vừa nũng nịu, khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy từ đầu đến chân, đến cả xương cốt cũng mềm nhũn ra một lớp.
Ari gắng sức nuốt khan một tiếng, đây chẳng lẽ chính là... làm nũng sao?
Bàn tay Ari đỡ Tô Bạch Bạch cũng đang run rẩy.
Liliana, đang làm nũng với hắn?
Ari bị ý nghĩ này làm cho kinh hãi, hắn vội vàng muốn buông người ra, nhưng không ngờ thiếu nữ như ngửi thấy mùi xương chó dữ, gắt gao ôm chặt hắn không chịu buông.
Hai người giằng co một hồi, cùng nhau lăn xuống đất.
Tô Bạch Bạch nằm trên người Ari, cô tự nhiên phát hiện, chỉ cần dính vào tên "nam chính" này, cơn đau đầu của cô sẽ dịu đi rất nhiều.
Rốt cuộc là tại sao vậy?
Chuyện như vậy cần phải suy nghĩ, mà khi suy nghĩ thì không thể đau đầu, cho nên cô không thể buông Ari ra.
Nhìn vẻ mặt hung dữ của thiếu nữ, Ari tự động giao hàng đến tận cửa đột nhiên nhớ đên Allens.
Lẽ nào... hắn thật sự cũng bị ép lấy thân báo đáp?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




