Đại Thất sớm đã bị anh hôn đến choáng váng mơ hồ.
Nhận ra hơi thở của cô dần trở nên bất ổn, người đàn ông lúc này mới buông cô ra, khi đôi môi tách rời vẫn còn vương những sợi tơ mờ ảo.
Cố nén sự nóng rực trong cơ thể, anh chậm rãi đứng dậy, trong căn phòng u ám, Phó Văn Cảnh vẫn thanh lãnh cao quý như thường.
Vẻ ngoài hoàn toàn tao nhã, đoan chính, tựa như không phải cùng một người với kẻ vừa rồi đã đè một mỹ nhân đáng thương không chút ý thức dưới thân mà chiếm đoạt.
Đầu óc như vừa bị búa nặng giáng mạnh, choáng váng nặng nề, tựa như cả thế giới đang xoay tròn đảo lộn.
Đại Thất khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu, ánh nhìn mơ hồ dán chặt lên trần nhà, trong lòng dâng lên một cảm giác xa lạ mãnh liệt.
Đây là đâu?
Chắc chắn không phải ngôi nhà cô quen thuộc!
Một dự cảm chẳng lành ập tới.
Cô chậm rãi xoay đầu, đột nhiên một bóng đen lọt vào tầm mắt.
Nhìn kỹ lại, vậy mà lại là một người đàn ông! Anh lặng lẽ nằm bên cạnh cô, hai mắt nhắm chặt, bất động không chút động tĩnh.
“A!”
Đại Thất suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng, tim cô gần như nhảy thẳng lên cổ họng.
Phó Văn Cảnh?
Sao anh lại ở trên giường của cô? Không đúng, là cô đang ở trên giường của anh mới phải!
Hơn nữa, dáng vẻ anh ngủ trông thật quái dị, không có lấy một tia sinh khí, đến cả tiếng thở cũng không nghe thấy!
Chẳng lẽ chết rồi sao?
Đại Thất sợ đến run cả người, vội vàng ngồi bật dậy, muốn tránh xa cái “xác chết” này một chút.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cô vừa ngồi thẳng người, một luồng hơi lạnh bất chợt ập tới từ phía sau. Cô đột ngột quay đầu lại, chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.
Đen kịt như mực, lạnh lẽo như sương, tựa như có thể xuyên thấu linh hồn con người.
Đại Thất bị đôi mắt ấy dọa cho sững sờ, trong chốc lát thậm chí quên cả hô hấp.
Không khí trong phòng ngủ dường như cũng đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở của hai người và ánh nhìn đối diện nhau.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sự yên lặng quỷ dị ấy khiến người ta nghẹt thở.
Cuối cùng, Đại Thất hoàn hồn, cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dè dặt mở lời hỏi.
“Xin lỗi, là em làm anh tỉnh giấc sao?”
[Xong rồi xong rồi, chẳng lẽ tối qua mình uống say, đầu óc không tỉnh táo, bị sắc đẹp làm mờ mắt, chủ động cưỡng ép người ta rồi sao?]
[Anh ấy có giết mình không?]
[Không đúng! Chuyện này liên quan gì đến mình chứ!]
[Lẽ ra phải ném mình ra ngoài mới đúng! Không đúng, lẽ ra anh ấy phải sang phòng khác ngủ chứ, sao lại nằm cạnh mình?]
[Muốn nhân cơ hội giết mình?] Người phụ nữ bồn chồn bất an, liên tục suy nghĩ loạn xạ trong lòng.
Rõ ràng vừa mới tỉnh ngủ, ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô thậm chí chưa kịp nhận ra mình đang ăn mặc không chỉnh tề, chỉ ngây ngốc ngồi đó suy nghĩ vẩn vơ.
Phó Văn Cảnh không hề che giấu ánh nhìn của mình, thản nhiên quan sát người phụ nữ bên cạnh, làn da trắng mịn non nớt như tuyết mới đầu đông, gương mặt xinh đẹp phảng phất một tầng hồng nhạt.
Đôi mắt mơ màng hoang mang, còn vương hơi nước, đôi môi mím chặt, mang theo một chút gợi tình.
Dáng vẻ này của cô, gần như đã viết thẳng suy nghĩ lên mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)