Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mái tóc đen xõa bên cần cổ trắng như tuyết của người phụ nữ, trán tái nhợt rịn đầy mồ hôi lạnh.
Đại Thất lại vật vã tỉnh dậy từ cơn ác mộng, hàng mi run rẩy liên tục tỏ ra bất an.
Mãi cho đến khi từ từ mở mắt nhìn rõ mình đang ở đâu thì lồng ngực đang phập phồng mới dần bình tĩnh lại.
Đại Thất chầm chậm ngồi dậy, rồi từ từ bước về phía phòng tắm.
Người phụ nữ vừa tắm và lau người xong trần truồng bước đến trước gương, nâng đôi mắt xinh đẹp nhìn chính mình trong gương.
Ngón tay thon dài như bạch ngọc vô thức chạm vào chiếc gương trước mặt, người trong gương sở hữu một vẻ ngoài xinh đẹp cực kỳ quyến rũ và lộng lẫy.
Mái tóc đen dài bóng mượt như lụa, xõa thẳng xuống ngang eo như thác nước, làn da trắng ngần như ngọc bích không tì vết.
Khuôn mặt này rất đẹp, đẹp đến mức gần như hư ảo.
Nhưng khí chất và thân hình này lại hoàn toàn đối lập, khí chất vốn yếu ớt dịu dàng nhưng thân hình lại gợi cảm quyến rũ bất thường, vòng một tròn đầy săn chắc, vòng eo thon gọn yêu kiều, đường cong nổi bật hơn người.
"Haiz…"
Người phụ nữ trong gương khẽ thở dài.
Giờ cô là một góa phụ, hơn nữa là một góa phụ vừa mới chết chồng.
Đầu ngón tay vô thức vuốt ve chiếc nhẫn kim cương tượng trưng cho hôn nhân trên ngón áp út, cảm giác lạnh buốt khiến dòng suy nghĩ hỗn độn của cô dần trở nên rõ ràng.
Nhưng cô không hề có cảm xúc buồn bã đau khổ nào, ngược lại chỉ có cảm giác giải thoát như trút được gánh nặng.
Cô không đến từ thế giới này, mà đến từ một thế giới khác.
Đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trong gương,
Dưới cùng một lớp da thịt, chứa đựng hai linh hồn hoàn toàn đối lập.
Đối với cô mà nói bốn chữ "kiêu căng ngang ngược", chưa bao giờ là từ mang ý nghĩa tiêu cực, mà là huy chương đặc quyền bẩm sinh.
Trong mắt cô, ngoài những người cùng họ trong gia tộc ra, phần còn lại chẳng qua chỉ là phông nền biết nói mà thôi.
Còn người của thân thể này hiện tại, lại là một thiên kim tiểu thư dịu dàng, biết điều, xuất thân từ gia đình trí thức thấm đẫm mùi mực.
Hoàn toàn khác biệt!
Chỉ nhớ là khi cô đang sống những ngày tháng tiêu xài thoải mái lại bị một vật thể lớn không rõ nguồn gốc đưa đến thế giới này mà không giải thích gì.
Chiếc la bàn bằng đồng xanh lơ lửng giữa không trung phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, kim quay "cạch cạch" khiến người ta hoảng sợ, vật đó tự xưng là "Thiên Đạo".
Giọng nói của nó như những bánh răng bị gỉ sét đang nghiền nát tấm lụa mềm.
[Giá trị tội ác vượt mức, khởi động chương trình chuộc tội.]
Vật đó nói một cách nghiêm túc rằng, vì cô đã gây ra quá nhiều tội ác ở thế giới kia, nên mới bị đưa đến thế giới này để chuộc tội.
Vớ vẩn!
Tuy cô rất thích bắt nạt người khác, nhưng những người đó đều đáng đời!
"Con trai quản gia Trương lén nhìn tôi thay quần áo chẳng lẽ không đáng bị lột sạch đồ rồi ném vào hồ bơi à?"
"Cô Lý đồn đại tôi cướp vị hôn phu của cô ấy chẳng lẽ không đáng bị tát vài cái cắt tóc?"
Là bọn họ gây sự trước!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


