Bà cụ Phó ngồi bên cạnh Đại Thất, tay nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay cô, ánh mắt hiền từ nhìn người trước mặt.
"Đâu có ạ, còn phải trách cháu, lần này đến vội quá, không kịp chuẩn bị quà cho mọi người." Cô gái nhỏ với ánh mắt trong veo, nghiêm túc giải thích.
Bộ dạng nghiêm túc giải thích như vậy khiến mấy người có mặt đều mềm lòng, bà Phó vội nói:
"Sao lại nói thế, con nói vậy là khách sáo rồi. Văn Cảnh khó khăn lắm mới dẫn con về, còn cần quà cáp gì nữa. Con tới là chúng ta vui rồi!"
Ánh mắt bà Phó tràn đầy niềm vui, giọng nói không giấu nổi sự phấn khởi.
"Đúng đó, lâu lắm rồi không gặp Trường Long, hôm nào hai nhà chúng ta cũng hẹn nhau ra ngoài tụ tập một bữa."
Trường Long chính là cha của Đại Thất, nói ra thì, cha của Đại Thất và cha của Phó Văn Cảnh vốn đã quen biết nhau từ thời đi học, coi như là bạn cũ. Còn ông nội của Đại Thất từng là giáo sư đại học của họ, cũng là bạn lâu năm của ông nội Phó Văn Cảnh, thậm chí là tri kỷ.
Tiếc là sức khỏe ông nội Đại Thất không tốt, nên đã qua đời từ mấy năm trước.
Từ đó, mối quan hệ giữa hai gia đình cũng ít dần. Khi ông cụ Phó nhắc đến điều này, giọng nói vẫn còn mang theo chút hoài niệm về quá khứ.
Nghe đến đây, Đại Thất không khỏi cảm thấy buồn bã. Phó Văn Cảnh nhìn người phụ nữ đang suy nghĩ lan man bên cạnh, anh lặng lẽ ghé sát tai cô, hạ giọng hỏi:
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Bà Phó nhìn trò nghịch ngợm ấu trĩ của cậu con trai nhà mình, người vốn ngày thường ít nói ít cười, bà lập tức quay sang nhìn bà cụ Phó, hai người đưa mắt nhìn nhau, lén nở nụ cười, thằng nhóc này, cứ thấy con bé Thất ngoan là lại muốn bắt nạt.
"Bé Thất này, con không biết đâu, trước đây ông cụ Đại ấy, mỗi lần nhìn thấy Văn Cảnh là thích lắm, còn hay nói muốn giới thiệu Văn Cảnh cho con nữa đó!"
Lời bà cụ Phó nói như thể sợ Đại Thất không hiểu ý tứ bên trong vậy.
Nghe xong, Đại Thất vô thức mím môi, có hơi chột dạ mà tránh ánh mắt của bà cụ Phó:
“Vâng, con biết ạ, chỉ là hồi đó hai bên đều không có thời gian.”
Quả thật là không có thời gian… sau đó cô đã bị Thời Nguy dây dưa bắt cưới luôn rồi.
Dù đám cưới tổ chức rất long trọng, nhưng khách mời lại chẳng được bao nhiêu, ngoại trừ cha mẹ hai bên ra thì gần như không có thêm bạn bè thân thiết nào.
Về phần nguyên nhân tại sao, bản thân cô cũng không rõ, mà cũng không muốn đào bới chuyện cũ nữa, không biết thì tốt hơn, cô còn chưa đủ can đảm để nói ra chuyện này.
“Không muộn! Không muộn! Bây giờ quen biết cũng không muộn, hai đứa vừa đúng tuổi, có thể tính đến chuyện hôn nhân rồi đấy.”
Bà Phó ung dung nhấc tách trà nóng trên bàn trà lên, từ tốn nói.
Đại Thất nghẹn lời, theo bản năng quay sang nhìn Phó Văn Cảnh, phát hiện anh đang hứng thú nhìn mình, giống như đang xem một vở kịch chẳng mấy liên quan đến mình.
Trong lòng cô không hiểu nổi, đành cố làm như bình tĩnh nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

