Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoại tình, cắm sừng, người thứ ba, những chuyện giật gân kiểu này luôn là đề tài khiến người ta không thể rời mắt.
Vừa dứt câu, Vân Quán Nguyệt đã khiến cả phòng livestream bùng nổ.
[Gì cơ gì cơ? Nói rõ xem nào, tôi không tiếc chút tiền này đâu!]
[Trời đất, mới vào mà đã drama nổ tung vậy á?]
[Tui mê mấy vụ này lắm, kể tiếp đi, nhanh lên!]
"Cô nói vớ vẩn cái gì đấy? Sao bạn thân của tôi lại cặp kè với bạn gái tôi được?"
Cậu con trai như thể bị giẫm trúng đuôi, lập tức nhảy dựng lên: "Cô không biết xem thì đừng bịa chuyện! Tôi biết ngay mà, cô là đồ lừa đảo. Xinh thế này không biết làm gì tốt hơn lại đi lừa người ta!"
Vân Quán Nguyệt bật cười: "Tôi đâu có lừa ai. Xét tổng thể thì bát tự của cậu khá tốt. Sinh ra trong một gia đình khá giả, có của ăn của để, dù đến thế hệ của cậu thì chẳng còn bao nhiêu nhưng cũng không lo thiếu ăn mặc.
Cậu thông minh, số có tài lộc, tương lai không phải lo chuyện tiền nong... À đúng rồi, cậu có một chị gái đúng không? Nhìn theo bát tự thì cô ấy là kiểu phụ nữ mạnh mẽ, kiểm soát khá chặt. Hồi nhỏ cậu suýt bị bắt cóc, chính cô ấy là người cứu. Vì vậy nên cậu luôn nghe lời chị mình."
Vừa nãy cậu con trai còn hùng hổ tức giận, vậy mà càng nghe, gương mặt lại càng hiện rõ vẻ bàng hoàng.
Không thể nào sao cô ta biết chuyện này được?
Trần Mặc hoàn toàn im lặng.
Chuyện cậu ta suýt bị bắt cóc khi còn bé, ngoài người thân và vài người bạn cực kỳ thân thiết, không ai biết.
Chẳng lẽ Vân Quán Nguyệt quen cậu ta?
Một lúc lâu sau, Trần Mặc mới ấp úng mở miệng, giọng điệu không còn ngạo mạn: "Sao cô biết hồi nhỏ tôi suýt bị bắt cóc?"
Vân Quán Nguyệt nhướng mày: "Tôi tính ra. Còn nghi ngờ nữa không?"
Trần Mặc: "..."
Cô sờ cằm, bình thản nói: "Nếu bây giờ cậu đến nhà thằng bạn thân kia, có lẽ còn bắt gian được tại trận."
[Chết thật, bác sĩ Vân này hình như đoán đúng thật rồi? Nhìn cậu kia hoảng hốt ra mặt luôn. ]
[Muốn biết đúng hay sai thì cứ đi tới nhà cậu bạn là rõ!]
[Này cậu kia, mau dẫn chúng tôi đến nhà nó xem đi, yên tâm, chúng tôi chỉ muốn kiểm chứng xem bác sĩ Vân nói đúng không thôi, hoàn toàn không phải hóng drama đâu. ]
Nhìn dòng bình luận hóng chuyện như đổ dầu vào lửa, Trần Mặc nghiến răng, cầm chặt điện thoại rồi lao thẳng ra ngoài. Cậu ta xuống tầng hầm lấy xe. Một chiếc Porsche vừa lăn bánh đã khiến phòng livestream bùng nổ vì ghen tị.
Trần Mặc không tắt livestream mà tiện tay gắn luôn điện thoại lên giá đỡ.
"Đi thì đi, sợ gì. Tôi với thằng bạn thân kia quen nhau từ cấp ba, thân nhau như ruột thịt, nó không thể làm chuyện đó với tôi được!"
Dù đến nước này, cậu ta vẫn không muốn tin.
Xe lao đi vun vút nhưng vì còn livestream nên Trần Mặc cũng không dám chạy quá nhanh. Hết giờ cao điểm rồi nên đường khá thông thoáng, chỉ một lúc đã đến khu chung cư cậu bạn kia thuê.
Trần Mặc cầm điện thoại, sải chân bước nhanh về phía toà nhà, như thể chỉ muốn bay thẳng đến đó.
"Tôi nhắn tin hỏi xem nó có ở nhà không đã."
Cậu ta vừa nói vừa mở khung chat với người bạn kia, không ngu gì mà nói thật lý do đến thăm.
Trần Mặc: [Ê, ông ở nhà không? Tôi đặt mua cái card màn hình đời mới cho ông rồi, shipper đang đứng trước cửa đấy, ra mở cửa lẹ đi, đừng để người ta đợi lâu. Haha, bất ngờ chưa, tôi thương ông ghê chưa?]
Đúng là Trần Mặc định mua cho cậu bạn cái card màn hình thật, nhưng hiện tại chưa có hàng, phải đợi mấy hôm nữa.
Đối phương chắc chưa xem tin nhắn, nên Trần Mặc đành đợi ở cửa một lúc. Vài phút sau, cuối cùng cậu ta cũng thấy tin trả lời.
Người đàn ông vừa mở cửa còn đang cười vui vẻ, nhưng khi thấy Trần Mặc thì nụ cười lập tức tắt ngúm, trong ánh mắt thoáng hiện một tia hoảng loạn: "Mặc à, sao cậu lại đích thân tới? Cũng không báo trước một tiếng, tôi..."
Trên người hắn ta toàn vết tích sau khi ân ái.
Trần Mặc không nói không rằng, trực tiếp đẩy cửa, lao thẳng về phía phòng ngủ.
Người đàn ông định chạy theo, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.
Trần Mặc đạp tung cánh cửa phòng đang khép hờ, tay vẫn cầm chặt điện thoại. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cậu ta là bạn gái mình đang trần truồng nằm trên giường lớn.
Nghe tiếng động, cô gái theo phản xạ quay đầu lại. Thấy Trần Mặc, cô ta hét toáng lên rồi vội vã kéo chăn che kín cơ thể.
Một luồng lửa giận bùng lên trong lồng ngực Trần Mặc
Người bạn thân chạy đến, định biện hộ: "Mặc, nghe tôi giải thích đã..."
Trần Mặc xoay người, không nói một lời, vung tay đấm thẳng vào mặt hắn ta: "Giải thích cái mẹ gì? Tôi xem cậu là bạn thân, còn cậu thì đối xử với tôi thế này à? Cậu ngủ với bạn gái tôi, còn muốn lừa tôi tiếp tục tin tưởng cậu à? Cả hai đứa trần truồng ôm nhau trên giường rồi, còn ở đấy giải thích với tôi? Tôi đúng là mù mắt mới chơi với loại người như cậu!"
Khán giả trong livestream chỉ thấy camera rung lắc dữ dội, thỉnh thoảng lại xuất hiện hình ảnh mờ mờ của người đàn ông không mặc quần áo, cùng gương mặt đỏ rực của Trần Mặc.
[Mẹ nó, đúng là bắt gian tại trận luôn rồi!]
[Hình như thật đấy, tội cho ông anh này, bị cả người yêu lẫn bạn thân phản bội. ]
[Tội gì mà tội, ông này đi Porsche đấy, chiếc đó để lăn bánh ít nhất cũng gần hai trăm củ, mấy người còn thấy tội nghiệp à?]
[Bị cắm sừng thì có tiền cũng đau mà! Tôi không có bồ, cũng chẳng có tiền, ai đau bằng tôi? Cạn lời luôn!]
[Không ngờ mọi chuyện lại thành ra căng như phim thế này, không được rồi, phải gọi tụi bạn vô coi chung mới được!]
[Được đó, được đó, tôi cũng phải kêu bạn tôi vào. Không ngờ xem livestream còn kịch tính hơn xem phim truyền hình dài tập nữa chứ!]
[Muốn xem phim phải bỏ tiền ra nộp vip, còn ở đây xem miễn phí đó mọi người ơi!]
Cảnh bắt gian kịch tính đến vậy, ai mà không muốn hóng?
Không đến mấy phút, số người xem livestream lại tăng vọt, không hề giảm nhiệt.
Trợ lý ngồi trong xe chứng kiến toàn bộ diễn biến, sắc mặt liên tục thay đổi.
Hắn ta liếc sang Vân Quán Nguyệt vẫn bình thản như thể mọi thứ đều nằm trong kế hoạch.
[Tính ra được thật sao? Bác sĩ Vân đúng là có bản lĩnh!]
Trần Mặc hùng hổ đấm bạn thân một hồi, cô gái trên giường cuối cùng cũng kịp mặc đồ, run rẩy hét lên: "Đừng đánh nữa, xin hai người dừng lại đi!"
Cô ta lao đến trước mặt Trần Mặc, lắp ba lắp bắp: "Mặc, đừng trách anh Thiên. Là lỗi của em, là em quyến rũ anh ấy. Thật ra từ hồi cấp hai em đã thích anh ấy rồi, chỉ là sau này em chuyển trường, chưa kịp thổ lộ."
Sau đó cô ta quen Trần Mặc, được cậu ta giới thiệu với nhóm bạn. Lúc ấy cô ta mới phát hiện người mình từng thầm thương lại chính là bạn thân của bạn trai.
Cô ta thật sự không thể quên được người kia.
"Mặc, nếu anh muốn trách, thì trách em đi."
Cô ta vừa nói vừa định nắm lấy tay Trần Mặc.
Cậu ta lập tức hất tay cô ta ra, chán ghét nói: "Thế sao cô không nói thẳng là muốn chia tay? Tôi có níu kéo gì đâu? Mới quyến rũ chút mà đã đổ nhào rồi, thật ra trong mắt hai người, tôi là thằng hề phải không? Bao nhiêu năm nay có gì ngon tôi cũng chia sẻ với cậu. Lý Thiên, cậu khiến tôi ghê tởm thật sự!"
Bị bạn gái phản bội, Trần Mặc tức thật, nhưng cái làm cậu ta đau nhất là bị chính người anh em chí cốt đâm sau lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


