Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giới huyền học có một quy tắc ngầm là không được tự xem tướng, đoán mệnh cho chính mình.
Nhưng tình huống lần này hơi đặc biệt.
Thật ra Vân Quán Nguyệt cũng chẳng có hứng xem, chỉ là vừa nhìn vào gương đã thấy vùng ấn đường của mình bị bao phủ bởi một luồng khí đen dày đặc, muốn giả vờ không thấy cũng khó.
Dù nguyên chủ có là nữ phụ độc ác, đoản mệnh, thì bây giờ người đang ở trong cơ thể này là cô.
Lẽ ra, chỉ cần cô né xa cốt truyện, không đi theo lối mòn trong tiểu thuyết, thì có thể tránh được số mệnh đó. Vậy mà tướng yểu mệnh vẫn còn đó là sao?
Nói xong cô lại lục túi xem có gì dùng được không. Trên người cô là chiếc sơ mi trắng cùng quần bò ống loe xanh đậm. Sơ mi không có túi, túi quần thì rỗng không, chẳng có gì.
Cô thầm nghĩ phải tìm thời gian đi mua ba đồng xu, không thì đến lúc cần bói toán cũng không có đạo cụ, giờ chỉ có thể bấm tay tính tạm mà thôi.
Cô giơ bàn tay trắng trẻo mảnh mai lên, ngón cái ấn nhẹ lên đốt ngón giữa, vừa điểm vừa lẩm nhẩm trong miệng.
Tính toán xong, cô hơi thở phào một chút.
May mà vẫn còn cách giải quyết.
Cô chỉnh lại tóc rồi chuẩn bị rời khỏi nhà vệ sinh, vừa nhấc chân thì một hạt nhỏ như hạt kê, toả ánh sáng vàng nhạt, lắc lư chui vào người cô.
Cô quay lại nhìn vào gương. Quả nhiên, luồng tử khí quanh người cô đã nhạt đi một chút.
Vân Quán Nguyệt trầm ngâm.
[Bảo sao vừa tính xong cách giải thì lập tức có chuyển biến, thì ra điểm mấu chốt nằm ở "công đức"?]
[Luồng ánh sáng này... ]
Cô quay trở lại hành lang khi nãy.
Dưới sự trấn an của trợ lý, cảm xúc của Lý Chiêu Hài và vợ chồng Cao Quốc Cường đã dịu xuống. Họ nắm chặt tay cô ấy, khẽ trò chuyện với trợ lý.
Thấy Vân Quán Nguyệt quay lại, hai người vội tiến đến, không ngừng cảm ơn: "Bác sĩ Vân, thật lòng cảm ơn cô, nếu không nhờ cô thì chẳng biết bao giờ gia đình chúng tôi mới được đoàn tụ."
Vân Quán Nguyệt nghĩ: [Thực ra cũng không lâu lắm đâu. Chỉ có điều, lần gặp nhau đó chắc là ở dưới âm phủ. ]
Tất nhiên, mấy câu âm u kiểu này cô không tiện nói ra, dễ bị ăn tát.
"Không cần khách sáo đâu."
Cô mỉm cười rồi nhìn về phía Lý Chiêu Hài.
Luồng tử khí ở ấn đường cô ấy đã tan bớt, nhìn tướng mạo của cô gái này, rõ ràng là người rất có năng lực.
Gò má đầy đặn, hai bên má tròn đều, là kiểu người làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm và hoạt bát.
Chân mày rõ nét, hơi xếch lên, chứng tỏ cô ấy có dũng khí, dám nghĩ dám làm, hành động dứt khoát.
Chỉ cần vượt qua được biến cố này, sau này cô ấy chắc chắn sẽ sống tốt.
Vân Quán Nguyệt dùng dị năng nhìn thêm một lần nữa.
Quả nhiên, Lý Chiêu Hài, à không, sau này cô ấy sẽ đổi tên thành Cao Minh Châu.
Sau khi trở về với ba mẹ ruột, Cao Minh Châu sẽ nghỉ ngơi một thời gian để hồi phục cả tinh thần lẫn thể chất. Rồi cô ấy cùng bạn thân Lâm Thiến khởi nghiệp.
Nhờ vào độ nổi tiếng từ buổi livestream này, cả hai lập tài khoản mạng xã hội, bắt đầu làm streamer bán hàng.
Cao Minh Châu sẽ mang số tiền kiếm được đi quyên góp, hỗ trợ những gia đình có con bị thất lạc giống như mình.
Vân Quán Nguyệt hơi nhướng mày.
Bảo sao cô lại được ban cho công đức. Những việc Cao Minh Châu làm sau này toàn là chuyện tích đức!
"À đúng rồi, sau này nhớ quay lại tái khám đấy."
Vân Quán Nguyệt chợt nhớ ra hiện giờ mình đang đóng vai bác sĩ tâm lý, liền nhắc: "Dù sao tôi cũng đang tham gia một cuộc thi, nếu cô không quay lại khám tiếp, biết đâu người ta lại bảo tôi gian lận đó."
[Ha ha ha, nghe là biết bác sĩ Vân đang đá xéo ai rồi đấy!]
[Tôi nhớ là bệnh nhân này do đội đối thủ chọn đúng không? Giờ mà còn nói bác sĩ Vân gian lận thì tôi sẽ đập bàn phím đấy!]
[Trận này cần gì chấm điểm nữa? Bác sĩ Vân đã cứu cả một gia đình mà! Với tôi thì cô ấy thắng tuyệt đối rồi!]
[Gặp may thôi, chắc sau lưng cô ta có người chống lưng, đưa sẵn thông tin. Không thế thì làm sao biết hết mọi chuyện? Đừng nói là tính ra được đấy nhé? Ha ha ha ha ha!]
Bình luận trong phòng livestream chia thành hai luồng rõ rệt.
Một bên thì khen ngợi Vân Quán Nguyệt quá giỏi, cho rằng cô xứng đáng thắng cuộc.
Một bên lại khăng khăng cô có người chống lưng, nói cô gian lận nên không thể để cô thắng.
Lại còn có một nhóm không đứng về bên nào, chỉ đơn giản là hóng hớt vui vẻ, thi thoảng vào khích bác, mong hai bên lao vào choảng nhau một trận.
Tất nhiên, Vân Quán Nguyệt không hề hay biết những chuyện đó.
Việc liên quan đến gia đình ba người nhà Cao Quốc Cường được bàn giao lại cho ê-kíp chương trình Đường về nhà. Nhờ livestream mà độ nổi tiếng và lượng người xem của chương trình bất ngờ tăng vọt.
Ê-kíp rối rít đảm bảo sẽ xử lý ổn thỏa mọi thứ đến cùng.
Vân Quán Nguyệt khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn trợ lý: "À đúng rồi, cậu bé tên Tiểu Phong thế nào rồi? Còn thời gian không? Nếu còn thì đi luôn, tiện đường xử lý cho xong."
Lúc xem lại đoạn ghi hình, cô đã thấy luồng âm khí quanh người cậu ta nặng đến báo động. Nếu để con quỷ kia bám lấy cậu ta mãi, sớm muộn gì cũng có chuyện.
Trợ lý sững người: "Bác sĩ Vân, cũng khuya rồi, cô không nghỉ một chút à? Mai giải quyết vẫn kịp mà."
Vân Quán Nguyệt đáp gọn: "Việc tiện tay, hôm nay xử luôn."
Trợ lý: "Dạ được."
Trợ lý nhanh chóng đưa cô rời khỏi bệnh viện, trong khi Cao Minh Châu cùng cô bạn thân Lâm Thiến được đội ngũ chương trình giữ lại hỗ trợ thêm.
Trước khi bước vào thang máy, Vân Quán Nguyệt đột ngột dừng lại, quay sang phía nhân viên ê-kíp chỉ vào Cao Minh Châu: "Nhớ báo công an. Cặp vợ chồng từng nuôi cô ấy chắc chắn có vấn đề. Điều tra sẽ ra khối chuyện đấy."
Người nhân viên ngơ ngác gật đầu: "Vâng ạ."
Vân Quán Nguyệt yên tâm bước vào thang máy.
Lúc nhìn lại cuộc đời của Cao Minh Châu qua hình ảnh số mệnh, cô đã để ý thấy cặp vợ chồng từng bắt cóc cô ấy không phải dạng tử tế gì. Nguyên nhân hai người họ mãi không có con, phải tìm đứa trẻ có ngày sinh đặc biệt để "kích vận", là vì họ đã từng buôn bán quá nhiều trẻ em.
Cái lão đạo sĩ dạy cho họ cách đó, chắc chắn cũng là thứ tà ma ngoại đạo!
Nếu là cô gặp mấy người như vậy thì đã cho họ ăn trọn bộ mười tám chiêu võ rồi!
Trong thang máy, trợ lý tranh thủ liếc sang, cuối cùng cũng không nhịn được, mở lời: "Bác sĩ Vân! Sao biết cô được cô Lý... à không, cô Cao là bị bắt cóc? Còn biết cả ba mẹ ruột cô ấy đang tìm con? Cô từng gặp họ à?"
"Chưa từng."
Vân Quán Nguyệt không cần ngẩng đầu, thản nhiên trả lời: "Tôi tính ra."
Trợ lý: "?"
Khán giả livestream: "?"
[Khoan đã?]
[Chị vừa nói là... tính ra á?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






