Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Quán Nguyệt quay lại phòng tư vấn, cài báo thức nửa tiếng rưỡi, định khi đến giờ sẽ gọi Tiểu Phong dậy.
Cô ngồi lại vào ghế, lấy điện thoại của nguyên chủ ra. Tới giờ cô mới có thời gian xem qua tài khoản mạng xã hội của người này.
Vừa mở ứng dụng, chiếc điện thoại như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, rung lên liên hồi. Tin nhắn nhảy ra liên tục, chưa tới vài giây đã hiện con số "99+".
Nguyên chủ vốn là một bác sĩ tâm lý khá có tiếng trong nước, danh sách bạn bè trên ứng dụng kia dài không đếm xuể.
Có đồng nghiệp, bệnh nhân, cộng sự các kiểu.
Vân Quán Nguyệt liếc qua, đa phần tin nhắn đều bắt đầu từ lúc buổi livestream diễn ra. Ban đầu ai cũng nhắn cổ vũ, mong cô "vả mặt" Trình Hiến Xuyên. Nhưng càng về sau, tông giọng dần thay đổi, mọi người thi nhau thả dấu hỏi.
Ai nấy đều tò mò cô học được bói toán và xem tướng từ bao giờ?
Vân Quán Nguyệt chẳng có hứng trả lời.
Vừa dọn dẹp hết đống tin chưa đọc, cô định thoát ứng dụng thì một tin nhắn mới lại nhảy lên:
Lục Tư Dữ: [Anh vừa về nước, mới đáp máy bay. ]
Lục Tư Dữ: [Nghe nói em tham gia livestream thi đấu? Cần giúp gì cứ nói, người của anh không phải ai cũng có thể ức hiếp. ]
Tay Vân Quán Nguyệt khựng lại.
Nếu nhớ không nhầm, nguyên chủ từng say mê một nhân vật kiểu tổng tài bá đạo tên là Lục Tư Dữ.
Cô kéo lên xem lại đoạn trò chuyện trước đó của hai người.
Có lẽ vì từng là bác sĩ điều trị tâm lý cho Lục Tư Dữ nên họ liên lạc khá thường xuyên. Nguyên chủ luôn tỏ ra rất nhiệt tình, chắc chắn trước khi được người ta giúp đỡ đã nảy sinh tình cảm.
Mà điều quan trọng hơn cả, là Lục Tư Dữ đáp lại sự nhiệt tình ấy!
Hắn ta liên tục nhắn mấy câu như "em là người của anh","anh ở đây rồi","không thể thiếu em được","phải theo anh cả đời".
[Không phải chứ, không khác gì đang yêu luôn rồi còn gì?]
Cô thầm rủa một tiếng, gỡ ghim tin nhắn của Lục Tư Dữ, thoát khỏi ứng dụng, mở lại phần livestream, liếc qua khung bình luận nhưng chẳng có ý định trả lời.
Số người xem livestream đã tụt xuống đáng kể. Có vẻ mọi người nghĩ chẳng còn gì để hóng nên đã rút gần hết, hiện tại chỉ còn khoảng năm, sáu vạn người xem.
Vân Quán Nguyệt nhớ lại vụ gọi video để xem bói lúc nãy, nảy ra một ý tưởng. Cô dùng số điện thoại mới đăng ký một tài khoản livestream riêng.
Nói thật, cách xem bói này đúng là tiện hết cỡ. Không cần ra khỏi nhà vẫn tiếp được khách khắp mọi vùng, số lượng lại nhiều, rất phù hợp để tích công đức!
Cô liếc sang Tiểu Phong vẫn đang ngủ ngon, lật ngược màn hình điện thoại, ánh sáng từ màn hình lập tức bị camera thu lại rõ mồn một.
Giọng cô dịu dàng đến mức khiến người ta liên tưởng đến bà ngoại của cô bé quàng khăn đỏ: "Chán rồi đúng không? Hay là tôi livestream gọi video ngẫu nhiên lần nữa nhé? Muốn tham gia không?"
[?]
[Nói thật là nghe vậy tự dưng hết buồn ngủ luôn!]
[Tôi biết mà, ai ở lại đến cuối cũng được ăn quà ngọt. Mở đi mở đi, tôi chờ mãi rồi!]
[Chị chơi lớn vậy luôn hả? Đỉnh quá!]
[Hừ, nghiện diễn quá rồi, chán ngắt. Tôi đi đây!]
Sau khi lộ tài khoản livestream riêng, Vân Quán Nguyệt không do dự ấn nút bắt đầu phát sóng.
Đạo diễn Chương và trợ lý đang chờ ngoài phòng: "..."
Trợ lý gãi đầu, hỏi đạo diễn Chương: "Giờ phải làm sao ạ? Chúng ta có nên ngăn bác sĩ Vân lại không?"
Đạo diễn Chương bình tĩnh đáp: "Ngăn làm gì? So với việc để thằng sính ngoại kia ôm hết lưu lượng, thì để bác sĩ Vân chiếm sóng còn hơn."
Trợ lý nghe thấy cũng thấy có lý, suy nghĩ mấy giây rồi dứt khoát thoát khỏi kênh livestream chính thức, nhảy sang phòng của Vân Quán Nguyệt hóng chuyện.
Tên phòng phát sóng của cô chỉ có tên đơn giản là "Quán Nguyệt".
Vừa mở livestream, số người xem lập tức tăng vọt.
Vân Quán Nguyệt nhìn màn hình điện thoại, suýt chút nữa ném luôn cái máy khi thấy gương mặt bị vót nhọn đến mức đủ để cuốc đất.
Chế độ livestream mặc định sẽ bật filter làm đẹp, nhưng mức độ khá cao, cần người phát tự chỉnh thủ công.
Người bình thường dùng cũng không đến nỗi nào, nhưng khổ nỗi Vân Quán Nguyệt vốn đã có gương mặt nhỏ nhắn nên khi dùng filter mặc định của app, gương mặt hiện ra mới kỳ quặc đến thế.
[Không đùa chứ chị ơi, mặt chị nhỏ cỡ nào vậy? Em cũng dùng filter mà chưa bao giờ được mức này!]
[Mặt đẹp cỡ này, Nữ Oa chắc đi ngủ rồi, tôi thì mất ngủ luôn. ]
[Lên sóng đi, lên sóng đi, lên sóng đi, lên sóng đi!]
Bình luận nhảy ào ào, câu trên chưa kịp đọc đã bị câu dưới đẩy đi mất.
Vân Quán Nguyệt lười chỉnh filter, dứt khoát tắt luôn cho nhanh. Khi thấy gương mặt trên màn hình trở lại bình thường, cô khẽ thở phào.
Nhìn số người xem cứ tăng dần, tâm trạng cô khá tốt, khóe mắt hơi cong lên, đôi mắt hồ ly long lanh, lấp lánh khiến người ta không thể rời mắt.
"Đừng nóng, tôi chọn người cũng có tiêu chí đó."
Vân Quán Nguyệt nhướng mày, nghĩ đến mức thù lao cho mỗi lần tư vấn mà nguyên chủ từng nhận, rồi nhớ lại lần trước người đầu tiên vừa lên sóng đã tặng liền mười cái máy bay, thế là nói luôn: "Ai muốn lên sóng thì phải tặng ba chiếc máy bay."
Một máy bay hai trăm, ba chiếc là sáu trăm.
Không phải cô tham tiền, nhưng xem bói hay coi tướng là hành vi tạo ra mối liên kết nhân quả giữa mình và người khác, vốn chẳng phải chuyện nên đùa.
Tiền là cách nhanh nhất để cắt đứt nhân quả. Còn nhiều hay ít thì tùy người, không có mức cố định.
Quả nhiên, vừa dứt lời, khung bình luận đã dậy sóng, có người chửi thẳng rằng cô đúng là vì tiền mà diễn trò.
Nhưng Vân Quán Nguyệt chẳng buồn để ý. Cô bị chửi mà số người xem còn tiếp tục tăng, sắp chạm ngưỡng hai vạn người.
"Ai chấp nhận điều kiện thì nộp đơn lên sóng, tôi sẽ bắt đầu ngay."
Nói xong, cô nhấn nút chọn ngẫu nhiên.
Người xem đông thế, kiểu gì cũng có kẻ tò mò muốn thử, thế là chưa đầy hai giây, đã có một người ngồi vào hàng chờ có tên là Tô Tô không Tô Tô.
Vừa vào, đối phương tặng luôn ba chiếc máy bay rồi bật camera.
Tính năng liên kết trực tiếp này có thể bật hình ảnh từ cả hai phía.
Trên màn hình hiện ra một gương mặt rất xinh, lớp trang điểm tinh tế, áo hai dây ren trắng để lộ xương quai xanh và bờ vai mảnh mai.
[Trời ơi, lại là một mỹ nhân!]
[Trông quen quá, hình như từng thấy ở đâu đó rồi. ]
[Ủa khoan? Đây chẳng phải Tô Tô đó sao, nữ vũ công trên app Âm Phù, nhảy siêu đỉnh mà không hiểu sao lượt xem cứ lẹt đẹt, trong phòng livestream thì chẳng có đại gia nào đỡ đầu. ]
[Thì ra là streamer, hèn gì xinh dữ vậy. ]
Thực ra không chỉ có mình cô ấy nghĩ vậy, trong phòng livestream đang có cả tá streamer khác cũng đang hóng, tính sơ sơ cũng thấy vài gương mặt quen.
Không ngờ, làn sóng lưu lượng khủng này lại để cô ấy bắt được đầu tiên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)