Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghĩ đến đây, tôi mở cửa xuống lầu.
Một người đàn ông tuấn tú đang ngồi trên ghế sofa.
Thân hình cao lớn, khoác trên mình bộ veston cao cấp được cắt may vừa vặn.
Ánh mắt đầy chiếm hữu của anh ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Một lát sau, mỉm cười đầy ẩn ý: "Miên Miên lại lớn rồi."
Tôi đứng trên cầu thang xoắn ốc cao hơn hai bậc.
Dựa vào lan can, cũng nhìn lại anh ta.
"Đã có tuổi rồi thì cũng nên chú ý dưỡng da. Nếu rảnh thì đi đặt lịch thẩm mỹ, không nói đến các liệu trình khác, nhưng ít nhất cũng phải làm Thermage chứ?"
Giang Thận sững sờ trên ghế sofa, không biết phải phản ứng thế nào.
Tôi nghĩ anh ta nhất định đang rất hoang mang.
Trong tưởng tượng của anh ta, sau khi nói xong câu nói đầy ẩn ý rác rưởi đó.
Tôi sẽ đỏ mặt, bối rối nói: "Cậu… đừng như vậy…"
Anh ta sẽ bảo mọi người rời đi, ôm tôi ngồi lên đùi anh ta, tùy ý đùa giỡn.
Cuối cùng cố ý lạnh mặt mắng tôi: "Nhìn xem, làm bẩn cả quần tây của cậu rồi."
"Bé hư thì phải bị phạt."
Trong nguyên tác viết như vậy.
Những ngày Tô Miên Miên ở nhà, không có một ngày nào yên ổn.
Về cơ bản là do anh ta và Tô Đình Hiên thay phiên nhau gây sự với cô.
Tôi đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Giang Thận, thản nhiên đi tới:
"Không phải cậu nói mang quà cho cháu sao? Lấy ra đi."
Giang Thận hoàn hồn, dừng lại một chút, từ trong túi lấy ra một hộp sô cô la Thụy Sĩ.
Tôi cúi đầu nhìn, không nhận.
Cười khẩy một tiếng: "Chỉ vậy thôi sao?"
"Sao vậy, đất nước chúng ta rộng lớn trù phú không mua nổi một hộp sô cô la hay sao, mà phải đặc biệt mang từ nước ngoài về vậy?"
Giang đại tổng tài bị tổn thương bởi ánh mắt khinh thường của tôi.
Có chút tức giận, lấy ra một hộp đựng trang sức bằng nhung tinh xảo.
Mở ra, là một chiếc vòng cổ kim cương hồng lấp lánh.
"48 carat, độ lấp lánh và kiểu cắt đều không tồi, cũng coi như đạt đến cấp độ sưu tầm."
Tôi nhận lấy, quan sát vài lần, đánh giá xong thì hài lòng cất đi:
"Cảm ơn cậu."
Giang Thận lạnh mặt, không nói gì.
Có lẽ đang nghĩ xem làm thế nào để giải thích với vị hôn thê sắp đính hôn vào tháng tới của mình.
Trong nguyên tác, đây vốn là món quà sinh nhật dành tặng cho vị tiểu thư kia.
Còn Tô Miên Miên.
Trong mắt Giang Thận, cô chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Làm sao xứng đáng có được thứ tốt đẹp gì.
Anh ta chỉ mượn cớ này để đến hành hạ cô.
Sau khi cô đau đớn suốt cả đêm, cuối cùng cũng lấy hết can đảm hỏi về món quà.
Thì anh ta mới tiện tay ném cho cô một hộp sô cô la.
Bóp mặt cô, cười nói: "Cậu đặc biệt mua cho cháu, thưởng cho cô gái ngoan ngoãn của cậu."
"Thích không?"
Tô Miên Miên run rẩy vì đau, vẫn ôm chặt hộp kẹo, gật đầu lia lịa.
Trong thiết lập của tác giả, cô từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi.
Lại bị ngược đãi trong trại trẻ mồ côi.
Lúc ấy, một viên sô cô la rượu rẻ tiền duy nhất mà cô cũng không nỡ ăn, còn bị những đứa trẻ hư hỏng khác cướp lấy giẫm nát.
Vì vậy, khi lớn lên, chỉ cần một chút lợi ích nhỏ cũng khiến cô nghĩ rằng mình được yêu thương.
Cô là như vậy, bị đàn ông đâm một nhát dao rồi cho một viên kẹo để níu kéo.
Cho đến ngày máu chảy cạn kiệt mà chết, vẫn chìm đắm trong ảo tưởng ngọt ngào.
Nhưng rất tiếc, tôi không phải Tô Miên Miên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 





-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






