Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Chính Bi Thảm Nhất Tinh Tế - Tinh Tế Đệ Nhất Hỏa Táng Tràng Chương 9: Hàn Dự (2)

Cài Đặt

Chương 9: Hàn Dự (2)

Tô Toàn: “…..”

Cô nhỏ giọng năn nỉ tài xế hạ thấp thêm một chút nữa.

Người lái xe nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu:

“Thế này mà còn cao sao?”

Nhưng cũng miễn cưỡng làm theo.

Cô cắn răng nhảy xuống, nắm lấy dây leo trên cây mà loạng choạng đu xuống. Cuối cùng, vì trượt tay nên bị rơi từ độ cao ba, bốn mét ngã thẳng xuống đám cỏ.

May mắn không bị gãy cột sống, chỉ thấy lưng đau rát. Cô cố nín thở, nghiến răng bò dậy.

Tạ Tê dẫn đầu phía trước, mọi người không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đi theo.

Cả nhóm len lỏi trong rừng nửa tiếng, cuối cùng tìm thấy một cái ổ sâu nằm ở vùng đất thấp, đường kính khoảng 15 cm, nhìn vào thì rất sâu.

Jenny ngồi xổm bên miệng hố, lòng bàn tay tràn ra chất lỏng trong suốt, chảy như suối vào bên trong.

“Nghe tôi đếm ngược.”

Kha Kha vỗ vai Tô Toàn, nghiêng đầu như đang lắng nghe gì đó, rồi bắt đầu đếm:

“Mười, chín, tám, bảy…”

Tô Toàn nhận ra cô ấy đang nghe âm thanh từ tổ quái vật bên dưới.

“Ba, hai, một…”

“Động thủ.”

Ngay khi câu lệnh vừa rơi xuống, tay phải của Tô Toàn phóng ra tia điện, áp lên miệng hố.

Dòng điện lao vút vào dòng chất lỏng, kêu “xoẹt xoẹt” đầy uy lực. Mọi người bên ngoài chỉ nghe thấy lửa điện nổ bùm bùm, sau đó là tiếng đồ vật bị đốt cháy, cháy xém.

Tô Toàn ngẩng đầu lên nhìn.

Các đồng đội vẫn giữ vẻ mặt bình thản, rõ ràng đã quá quen với việc này.

Tạ Tê khoanh tay, đối diện ánh mắt cô, khẽ gật đầu.

Không lâu sau, mọi người bắt đầu đào ổ, trong lớp bùn ướt sũng là những xác quái vật.

Chúng trông như rết, nhưng cái đầu to hơn một vòng, thân đen, hai bên mọc hàng chục đôi chân cong hình móc câu, trên lưng còn có một đôi cánh mỏng, hình thù vô cùng kinh dị.

Toàn bộ xác đều bị đốt khô bởi điện, rồi được nhét vào rương.

Trong vòng hơn một giờ tiếp theo, cả nhóm vừa đi vừa dừng, đánh nổ hơn chục tổ quái vật.

“Khoan đã.”

Bất chợt, Tạ Tê dừng bước.

Tô Toàn đã nhận ra anh là thủ lĩnh, những người khác dường như đều nghe theo anh. Anh dừng, cả nhóm cũng lập tức dừng.

Từ dưới đất, có tiếng rung nhẹ truyền đến. Có thứ gì đó đang tới gần. Bùn đất bên dưới như bị xới tung lên.

Giây tiếp theo, bùn và lá cây tung tóe, một con quái vật khổng lồ chui từ dưới đất lên.

Nó cao khoảng hai tầng lầu, dài hơn mười mét, toàn thân giáp xác đen bóng, các chân như những lưỡi hái khổng lồ, lóe lên ánh kim lạnh buốt.

“Đệt, hôm nay vận may không tồi nhỉ.”

Đám lính đánh thuê không hề hoảng sợ, ngược lại ai nấy đều hưng phấn.

“Chuẩn luôn ... con thành thể này còn giá trị hơn đám ấu thể trong tổ nhiều.”

Tô Toàn chưa từng có kinh nghiệm đánh nhau với dị thú, trong lòng vừa sợ vừa lo.

“Cứ liều mạng xông lên là được.” – Jenny nói, thấy cô chần chừ thì trấn an.

“Nếu bị thương thì gọi người trị liệu đến, mười phút là khỏi ngay.”

“Cô không có kinh nghiệm cũng không sao, chỉ cần tấn công bừa để gây nhiễu, khiến nó phân tâm là được rồi.”

“Vâng…” – Tô Toàn gật đầu.

Vậy là cô lao vào trận đánh.

Nửa tiếng sau, cô vừa lao tới vừa bị đánh bay mấy lần, có lúc dùng dao chấn động chém vào giáp quái, cũng có lúc gây được chút thương tích.

— Dù lưỡi dao có thể cắt thép, nhưng để lại được một vết rách nhỏ trên lớp giáp dày cộm của quái vật cũng là thành công rồi.

Cuối cùng, các đồng đội tập trung đánh nát phần đầu, tiêu diệt quái vật.

Kết thúc trận chiến, Tô Toàn chỉ bị vài vết thương nhẹ.

Tuy nhiên, toàn thân cô lấm lem, dính máu, tóc tai bết lại, thở dốc không ngừng, áo khoác thì gần như rách nát.

Những người khác cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng tâm trạng họ lại rất vui vẻ, vừa bàn nhau xem thi thể này có thể bán được bao nhiêu, vừa nghĩ nơi ăn chơi giải khuây.

“Cho nên ... tụi mình phá ổ lúc trước là để dụ con thành thể này ra à?” – Tô Toàn nhỏ giọng hỏi.

Dù sao vừa rồi cô đã lộ rõ là tay mơ, nên cũng chẳng ngại giả vờ nữa.

“Không không không, thành thể xuất hiện là ngẫu nhiên, chẳng liên quan gì đến phá ổ đâu.” – Jenny kiên nhẫn giải thích.

“Nó chỉ vừa vặn đi ngang qua đây, ngửi thấy mùi người nên tiến tới thôi. Dù sao trong mắt đám trùng trăm cánh này, chúng ta cũng chỉ là đồ ăn.”

“Chúng chẳng quan tâm hậu duệ hay đồng loại có chết không — thậm chí còn ăn lẫn nhau nữa kìa.”

Giết ấu thể không phải là cách để dụ ra thành thể, lần này chẳng qua là gặp may, đúng lúc có một con trưởng thành đi ngang qua.

Sau khi quay về hiệp hội, họ báo cáo nhiệm vụ hoàn thành với cố chủ, đồng thời bán luôn thi thể thành thể — đã cắt nhỏ thành mấy chục phần.

Cố chủ vui mừng khôn xiết, trả cho họ 500.000 tinh nguyên tiền thù lao.

“!!!” – Tô Toàn kinh ngạc.

Tính cả cô, đội có tổng cộng năm người…

Nhưng Tô Toàn biết rõ, bản thân không thể lấy được đến mười vạn, dù sao phương tiện di chuyển là của người ta, ổ quái vật cũng là do người ta tìm được.

Trận chiến cuối cùng kia, cô cũng không gây ra tổn thương chí mạng nào, hầu như toàn bộ quá trình chỉ là đánh ké, nên có được vài ngàn tiền thù lao đã là may rồi.

Tạ Tê nói: “Cô lấy ba vạn nhé?”

Ban đầu hai bên thỏa thuận là hai vạn, phần dư ra là thưởng thêm cho trận chiến lúc nãy.

Tô Toàn hơi bất ngờ: “Không thành vấn đề, cảm ơn anh.”

“Tối nay bọn tôi định tổ chức tiệc, cô có muốn đi cùng không?” Jenny vỗ vai cô, cười nói: “Tôi rất thích cô đấy. Biết đâu sau này còn có thể làm nhiệm vụ cùng nhau?”

Lúc này, trong đại sảnh vang lên một đợt xôn xao khe khẽ.

Mọi người lần lượt quay đầu, thấy có một nhóm người bước vào từ cửa hiệp hội.

Người đi giữa là một thanh niên tóc nâu, mắt xám, dáng người cao gầy, gương mặt tuấn tú. Mấy người trẻ tuổi đi cùng có vẻ xem anh ta là thủ lĩnh.

Bọn họ vừa nói chuyện vừa quan sát đại sảnh, ánh mắt lướt qua các lính đánh thuê với đủ loại khí chất, cùng với những màn hình nhiệm vụ lớn nhỏ đang nhấp nháy.

Ánh mắt họ chưa từng dừng lại lâu, rõ ràng chỉ là vô thức đánh giá hoàn cảnh, chứ không thật sự chú ý đến ai.

Tô Toàn: “…”

Đó là… Hàn Dự sao??

Dù sao cũng là nam chính của nguyên tác, nhan sắc tất nhiên phải đạt chuẩn tuyến chính. Gương mặt tuấn mỹ như vậy, nhìn một lần là khó quên ...

“Hàn tiên sinh!”

Một nam nhân trẻ tuổi vội vàng len qua đám người, sau lưng đi theo vài nhân viên của hiệp hội:

“Hy vọng ngài không phải đợi lâu.”

Một đợt xôn xao nữa lại nổi lên.

Hàn Dự ngẩng đầu: “Tôi vừa mới đến thôi, Thomas tiên sinh.”

Khi họ đang hàn huyên, nhiều lính đánh thuê đều liếc nhìn về phía cửa, thấp giọng bàn tán về thân phận người khách mới đến.

“Cậu không biết à? Thomas chính là phó hội trưởng đấy ... đúng, phó hội trưởng của hiệp hội lính đánh thuê.”

“Có ai đủ sức khiến ông ta đích thân ra đón cơ chứ?”

“Lần trước ông ta xuất hiện là vì hai dị năng giả cấp 4 đánh nhau ngay trước cửa…”

“Và ông ấy chỉ dùng một chiêu là ngăn được cả hai, đúng không?”

Trong đại sảnh, rất nhiều lính đánh thuê đang bàn tán, cũng có vài người không quan tâm, vẫn tiếp tục mặc cả giá nhiệm vụ với cố chủ.

Tô Toàn nhìn sang các đồng đội tạm thời của mình, bọn họ hình như không mấy hứng thú với chuyện này.

“Chắc là đến bán tủy thạch thôi.” – Jenny vuốt cằm, nói.

“Hiệp hội mấy năm nay vẫn luôn thu mua tủy thạch, tuy không biết nó dùng làm gì, nhưng mà… nó đẹp thật sự.”

“Ý các người là, tên họ Hàn kia có tủy thạch trong tay? Hắn đến để thương lượng giá?” – Tô Toàn hỏi.

Nếu tủy thạch thực sự quý hiếm, thì việc phó hội trưởng đích thân ra đón cũng hợp lý.

“Đúng thế, chứ còn gì nữa?” – Jenny đáp.

“Cũng đúng…” – Tô Toàn nhún vai, “Chỉ là ... hiện tại tôi còn quan tâm tối nay uống gì hơn.”

“Vậy đi thôi!” – Tạ Tê vẫy tay, “Tôi cũng đói rồi.”

Cả nhóm rảo bước đi về phía cửa.

Dù ai nấy đều hình dạng thê thảm, người đầy máu, nhưng mọi vết thương đều đã được trị lành, hành động vẫn nhanh nhẹn khỏe khoắn, lính đánh thuê xung quanh vội vã né đường cho họ.

“Là Tạ Tê ...”

“Họ vừa mới giết sạch trùng trăm cánh, tôi thấy cả thi thể —”

“Thật à? Thành thể sao?!”

Xung quanh vang lên những tiếng thì thầm kinh ngạc.

“Đừng nhìn chằm chằm thế!”

“Cậu không biết sao? Tạ Tê là dị năng giả cấp 4, tốt nhất đừng có đụng vào!”

Năm người đi đến cửa hiệp hội, vô tình chạm mặt nhóm của Hàn Dự và Thomas.

Tô Toàn nghe được một vài câu trò chuyện lác đác, vẫn chỉ là mấy lời xã giao tẻ nhạt.

Cũng đúng thôi, không thể mong họ nói gì bí mật ngay giữa nơi công cộng thế này.

“?”

Bất chợt, Hàn Dự nghiêng đầu, như vô tình đánh giá những lính đánh thuê đi ngang qua. Ánh mắt hắn dừng lại trên người Tô Toàn một giây.

Cô mặc áo khoác che mặt, dáng người thon gầy, bước chân nhẹ nhàng, cả người toát ra mùi máu tươi và khí tức sát phạt, nhìn qua không khác gì một lính đánh thuê bình thường trong đại sảnh.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Hàn Dự cảm nhận được, cô gái kia trên tay từng vấy máu của không ít người.

... Chắc không phải là người hắn đang nghĩ đến.

Nhưng mà, dáng người mảnh khảnh, mái tóc đen xoăn rối, lại khiến người ta có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

“Khoan đã.” – Hàn Dự đưa tay, chặn bước chân cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc