Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Chính Bi Thảm Nhất Tinh Tế - Tinh Tế Đệ Nhất Hỏa Táng Tràng Chương 4: Dị Năng Cấp 3 (2)

Cài Đặt

Chương 4: Dị Năng Cấp 3 (2)

“Đạt tiêu chuẩn đánh giá.”

199 gật đầu xác nhận: “Chúc mừng, bạn đã được công nhận là dị năng giả cấp 1.”

Tô Toàn lập tức nghĩ đến 5.000 Tinh Nguyên có thể tiết kiệm được. Nhưng ngay sau đó, một niềm phấn khích dâng trào trong lòng cô:

Mình thật sự là dị năng giả!

Chỉ cần không ngừng rèn luyện, cô sẽ dần dần khai phá toàn bộ năng lực nền tảng, trở thành một chiến sĩ lục giác — toàn diện cả công lẫn thủ!

“Bạn có muốn kiểm tra thêm các hạng mục khác không?” — 199 hỏi thêm.

Tô Toàn hơi ngơ ngác: “Ể? Tôi đã xác nhận là cấp 1 rồi mà, chắc chắn chưa đủ để lên cấp 2. Kiểm tra thêm để làm gì?”

“Bạn đã trả phí kiểm tra rồi.” 199 mỉm cười: “Về lý thuyết, bạn có quyền thử tất cả thiết bị tại đây. Không thử, chẳng phải uổng sao?”

Cô ta dẫn cô đến một thiết bị đo lực đấm kiểu cũ nhưng hiệu quả. Màn hình bên cạnh hiển thị các chỉ số.

Theo thống kê, kết quả trung bình của người trưởng thành dao động từ 7–9, người thường luyện tập bài bản có thể đạt tối đa khoảng 19, nhưng vượt ngưỡng 20 là rất hiếm — gần như không thể nếu không phải dị năng giả.

Độ khó tăng theo cấp số nhân: “Từ 7 → 8” thì dễ, nhưng “17 → 18” đã là mức địa ngục.

“Phanh!”

Một người vừa thử xong. Một cú đấm giáng xuống thiết bị, chỉ số hiện ra: 87.5

Người kia có vẻ không hài lòng: “Tôi có thể thử lại lần nữa không?”

Nhân viên trực thiết bị khoát tay, rõ ràng đã mệt mỏi: “Lần nào cũng thế thôi. Vẫn là cấp 1. Xong rồi, người tiếp theo.”

Tô Toàn thấp giọng hỏi 199: “Cấp 2 cần bao nhiêu điểm?”

199 liếc qua màn hình: “Đối với bài kiểm tra này? 500 trở lên. Và đây chỉ là một phần trong chuỗi đánh giá cấp 2 thôi. Bạn có muốn thử không?”

Tô Toàn không nói gì.

Chờ người trước rời đi, cô học theo động tác của họ, đứng vào vị trí, giơ nắm đấm lên… và đập mạnh một cú.

Số hiện lên: 6.8

Một lát sau, cô ta an ủi thêm: “Bạn ra đòn chưa trọn lực. Nếu đúng tư thế, có thể sẽ trên 7.”

Tô Toàn: “……”

Cô thầm nghĩ, quả nhiên… mình đúng là loại dị năng giả đứng tầng đáy kim tự tháp chẳng khác gì thường dân. Nhưng — không sao cả. Cô còn thời gian, còn tuổi trẻ.

199 hình như nhìn ra nỗi băn khoăn của cô, bèn nhẹ giọng khuyên: “Không cần vội. Rất nhiều người khi bắt đầu cũng chỉ có một năng lực, chỉ cần không ngừng rèn luyện thể chất, các năng lực nền tảng khác sẽ dần được kích hoạt.”

Cô chỉ về thiết bị đo lực: “Lúc đầu bạn chỉ đạt 7, nhưng nếu bạn luyện tập, con số này sẽ tăng dần lên. Người thường thường dừng lại ở 19, còn dị năng giả thì không có giới hạn.”

“Bạn có thể lên 20, 30, 40, 50… Nhưng càng cao thì càng khó tăng.”

Quá trình này rất mất thời gian, rất vất vả. Vậy nên nhiều người chọn bỏ qua giai đoạn rèn luyện, tìm cách kích phát năng lực đặc thù — trực tiếp lên cấp 3.

Tô Toàn hỏi: “Lúc ở cửa, tôi thấy có người bốc lửa từ không khí. Họ chắc chắn là cấp 3 rồi?”

“Đúng vậy.” 199 gật đầu: “Đó là năng lực nguyên tố hệ, rất được ưa chuộng.”

“Vậy mỗi người chỉ có thể có một năng lực đặc thù thôi sao?”

“Không hẳn.”

“Có người có thể phát triển hai hoặc nhiều hơn. Những người như vậy... rất hiếm.”

“Ê! Mày đấy!”

Tiếng gào quen thuộc từ phía cửa vang lên. Tên người máy-hỗn-huyết ban nãy đã quay lại.

Thân hình to lớn của hắn khiến người ta khó thở vì áp lực.

“Lực 6.8? Quá buồn cười. Dị năng giả như mày mà tao còn chưa thấy bao giờ. Vậy mày chỉ có năng lực tự lành đúng không?”

Hắn vừa vén tay áo, vừa tiến lại: “Vậy chắc mày không dễ chết đâu nhỉ?”

Tô Toàn: “??”

Cô nhìn sang 199: “Mấy người không định can thiệp sao?”

199 thở dài, tỏ vẻ bất lực: “Hắn là Á nhân.”

Tô Toàn lập tức hiểu.

Á nhân là thuật ngữ chỉ những người lai giữa loài người và chủng tộc khác — bán thú nhân, người cá, người cánh… đủ loại.

Phần lớn Á nhân không khác gì thường dân, nhưng một số có vấn đề về thần kinh hoặc cực kỳ bạo lực.

199 nói thêm: “Nếu không có ai chết, hoặc không gây hư hại lớn cho cơ sở vật chất, thì hiệp hội không can thiệp vào các vụ xô xát.”

Tô Toàn bất giác nhớ đến cảnh tượng hỗn loạn ở sảnh chính hiệp hội.

Quân lính đánh thuê ở đây… đúng là chẳng ai tuân luật.

Mà xét cho cùng, pháp luật Liên Bang trên Ám Tinh cũng chỉ tồn tại trên giấy.

“Đừng để tâm đến hắn.” 199 hào cúi đầu, khẽ nói nhỏ: “Đi nhanh đi.”

Nhưng lời còn chưa dứt, gã á nhân kia đã lao đến.

“Kẻ yếu… thì phải có dáng vẻ của kẻ yếu ...”

Hắn như một cơn gió dữ, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách năm sáu mét, tung một cú đấm thẳng vào mặt Tô Toàn.

Không có thời gian để rút vũ khí.

Tô Toàn chỉ có thể làm theo bản năng — nâng tay lên đỡ đòn.

Cô đã chuẩn bị tinh thần bị đánh bay… Nhưng điều xảy ra lại hoàn toàn khác.

“???”

Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ. Không lui một bước.

Hơi ngỡ ngàng, cô cúi đầu nhìn tay mình — nơi tiếp xúc với nắm đấm của đối phương.

Từng tia điện lam trắng li ti chạy dọc cánh tay cô. Chúng phát sáng như tơ lửa, như bầy rắn ánh sáng trườn mình, phát ra những tiếng “tách tách” rất nhỏ, xoáy quanh da thịt như nhảy múa.

Tĩnh lặng.

Đối phương chết lặng trong khoảnh khắc. Gã lùi lại, giọng nói gần như vỡ ra: “Mày ….mày.. là… cấp ba ...?!”

Tô Toàn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng có một điều, cô chợt hiểu ra.

Có thể do gã là Á nhân, hoặc do tinh thần gã có vấn đề. Nhưng sự thật rất đơn giản: Họ coi cô là kẻ yếu.

Trong mắt họ, kẻ yếu phải biết cúi đầu trước kẻ mạnh, phải cam chịu bị chà đạp, phải im lặng nuốt nhục và phục tùng vô lý.

Trừ phi… người đó có sức mạnh để phản kháng.

“Nếu đó là thứ luật lệ các người tôn thờ… vậy hãy tự mình nếm trải nó.”

Một luồng ác ý dữ dội cuộn trào trong lòng Tô Toàn, như mặt tối bản năng bị giải phóng.

Dòng điện tích tụ trong người cô bỗng bộc phát, phóng ngược theo cánh tay, đâm thẳng vào nắm đấm đối phương.

“ÁAAAA!” Gã rú lên đau đớn, văng ngược lại mấy bước. Bàn tay đã cháy đen, co giật như bị bỏng điện.

Gã ngẩng đầu lên. Không còn giận dữ. Không còn hận thù. Chỉ còn lại nỗi sợ sâu sắc — giống như đang đối diện với quái vật ăn thịt người.

“Mày…”

Xung quanh bỗng bùng nổ trong tiếng hô kinh hoàng.

“CÁI GÌ ĐÓ?!”

“Mẹ nó?!”

Những người đang xem náo nhiệt nãy giờ lập tức cứng đờ. Ai nấy đều tưởng mình sắp được chứng kiến màn “cường giả bắt nạt phế vật”. Không ai ngờ… phế vật lại chính là cường giả.

“Cấp …. Cấp ba?!”

“Là dị năng giả cấp ba?!!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc