Điềm Nhi bất đắc dĩ lắc đầu, rồi lại gật đầu.
"Có đi chứ. Nhưng nhà họ đối xử với cha mẹ rất tệ. Cha mẹ đi một quãng đường xa như vậy, đến nơi chỉ được uống đúng một ngụm nước rồi trở về. Chỉ là nước lã thôi, ngay cả lá trà cũng không có. Từ sau lần đó cha mẹ không sang nữa."
"Nói như vậy thì quả thật bọn họ quá đáng. Cha tức cũng phải."
Lâm Huyên Nhi gật đầu. Nhà họ Lâm cực khổ nuôi con gái lớn đến từng này, vậy mà sau khi gả đi lại bị đối xử lạnh nhạt như thế, đổi thành ai cũng khó mà chịu nổi.
"Haiz..."
Điềm Nhi lại thở dài, nhìn ra ngoài đầy tâm sự. Thấy dáng vẻ già trước tuổi ấy, Lâm Huyên Nhi bật cười, xoa đầu cô bé.
"Nhóc con, mới bé tí đã thở dài cái gì?"
Điềm Nhi lập tức gạt tay cô ra, bất mãn nói:
"Chị Huyên Nhi còn cười! Em cũng đang lo cho chị đó. Chị đã đến tuổi lấy chồng rồi mà trong thôn chẳng có người đàn ông nào muốn cưới chị. Cha mẹ rất lo, em cũng lo."
Mặt Lâm Huyên Nhi lập tức đen lại. Kiếp trước cô còn là nữ thần trong lòng không biết bao nhiêu chàng trai mê game mê mạng, vậy mà kiếp này lại rơi xuống tình cảnh không ai chịu cưới. Đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Có điều người cổ đại thành thân quả thật quá sớm. Mười sáu tuổi đã được xem là đến tuổi xuất giá, trong khi năm nay cô đã mười tám. Lại thêm nguyên chủ nổi tiếng lười biếng khắp trong ngoài thôn, chẳng nhà nào muốn cưới một cô con dâu lười về nhà, cha mẹ lo lắng cũng là điều dễ hiểu. Nhưng cô là ai chứ?
Cô mới không muốn để hôn nhân trói buộc mình. Không có ai muốn cưới càng tốt. Như vậy cô có thể yên tâm nghiên cứu cách dùng kiến thức hiện đại của mình để giúp cả nhà thoát nghèo, làm ăn phát đạt. Nghèo cũng không thể nghèo cả đời. Kiếp trước cô dù sao cũng là thiên tài của viện nghiên cứu nông nghiệp.
Ánh nắng gay gắt như thiêu đốt, hơi nóng tràn ngập trong không khí. Mãi đến gần chiều tối, cái nóng mới dịu đi đôi chút. Gió nhẹ thổi qua mang theo cảm giác mát mẻ hiếm hoi. Lâm Huyên Nhi đứng giữa sân, thư thả đón gió chiều. Tóc dài tung bay, váy áo phấp phới, trông quả thật là một cảnh tượng khá đẹp mắt.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hình tượng ấy lập tức sụp đổ. Chỉ thấy cô chống hai tay lên eo, khí thế chẳng khác nào một người đàn bà đanh đá, quay vào trong nhà hét:
"Nhóc con, lề mề cái gì thế? Còn không mau ra đây!"
"Ra rồi, ra rồi."
Điềm Nhi vừa đáp vừa bước ra, trên tay xách một chiếc giỏ cũ, mày cau chặt. Lâm Huyên Nhi thấy vậy liền cong môi, đi tới véo má cô bé trêu chọc:
"Nhóc con, cau mày làm gì? Sợ chưa già đã yếu à?"
"Nhóc con, chị nói khi nào là đi ruộng hái rau? Chúng ta đi hái rau dại. Rau dại hiểu không? Chính là mấy loại rau có sức sống đặc biệt dai ấy."
Nói xong, mặc kệ Điềm Nhi có hiểu hay không, cô kéo tay em gái, vui vẻ chạy về phía sườn núi xa xa. Mặt trời dần chìm xuống đường chân trời, ráng chiều trên bầu trời đỏ rực như lửa. Gió mát từng cơn thổi qua, cây cỏ nghiêng ngả theo gió. Không còn cái nóng hầm hập của buổi trưa, rừng núi xanh tươi trước mắt khiến lòng người cũng thoải mái hơn.
Lâm Huyên Nhi dẫn đường, đưa Điềm Nhi đến một bãi hoang cỏ dại mọc um tùm rồi dừng lại. Điềm Nhi lập tức cau chặt mày, bất mãn kêu lên:
"Chị Huyên Nhi, nhà mình dù có nghèo cũng chưa đến mức phải ăn cỏ chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)