Điềm Nhi nghe vậy hơi cau mày, lại cẩn thận nhìn ngũ quan tinh xảo của Lâm Huyên Nhi rồi thành thật nói:
"Em chỉ đột nhiên cảm thấy chị Huyên Nhi thật ra có khuôn mặt rất đẹp. Nếu thay một bộ quần áo mới, đứng cạnh Cảnh Nhiên ca chắc cũng khá xứng đôi."
Mặt Lâm Huyên Nhi lập tức tối sầm. Cô giơ tay gõ đầu Điềm Nhi thêm một cái.
"Ăn nói linh tinh cái gì vậy? Chị chẳng có hứng thú với Cảnh Nhiên ca của em đâu."
Điềm Nhi xoa đầu, bĩu môi, nhìn chị bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Cô bé chỉ lấy ví dụ thôi mà. Chị Huyên Nhi nổi tiếng xấu đến mức ấy, Cảnh Nhiên ca làm sao có thể thích chị được?
Hơn nữa nhà họ nghèo như vậy, gia cảnh hai bên hoàn toàn không môn đăng hộ đối, gần như chẳng có khả năng kết thông gia. Nghĩ đến đây, Điềm Nhi thở dài rồi bước nhanh về phía trước. Xem ra cho dù sau này cô bé lớn lên thì cũng chẳng có hy vọng.
Mặt trời phía đông từng chút một nhô cao, muôn sợi nắng vàng trải khắp cánh đồng mênh mông. Gió nhẹ thổi qua, từng luồng khí nóng mỗi lúc một rõ hơn phả vào mặt. Hai chị em đi rất lâu mới đến nhà Đào đại thúc.
Đó là một căn viện kiểu cổ xây bằng gạch đỏ, phía trước là cánh cổng sơn son. Ở một vùng quê nghèo như thế này, người có thể ở trong căn nhà như vậy đã được xem là rất khá giả. Lâm Huyên Nhi đứng quan sát một lúc, khóe môi hơi cong lên. Quả nhiên là nhà buôn bán.
Tim Điềm Nhi thì đập thình thịch. Không biết giờ này Cảnh Nhiên ca có ở nhà hay không. Lâm Huyên Nhi nhìn em một cái, khẽ cười rồi bước lên gõ nhẹ vào cánh cổng sơn son. Điềm Nhi đứng bên cạnh, gần như nín thở chờ đợi.
Gõ mấy lần vẫn không có động tĩnh gì bên trong. Điềm Nhi cau mày.
"Chẳng lẽ không có ai ở nhà?"
Mặt Lâm Huyên Nhi lập tức đen lại. Hai người phơi nắng đi xa như thế này, nếu tới nơi lại chẳng có ai thì đúng là đủ bực mình. Cô cau mày, giơ tay định gõ lần nữa.
"Két..."
Tay còn chưa chạm vào cửa, cánh cổng cổ đã từ bên trong mở ra. Bàn tay Lâm Huyên Nhi lập tức cứng giữa không trung.
"Cảnh Nhiên ca!"
"Điềm Nhi, lâu rồi không gặp."
Giọng hắn rất dịu, âm sắc trong trẻo như nước suối. Nghe hắn chủ động chào mình, Điềm Nhi lập tức kéo Lâm Huyên Nhi đang đứng chắn phía trước sang một bên rồi chạy đến trước mặt Cảnh Nhiên.
"Cảnh Nhiên ca, em còn tưởng giờ này nhà anh không có ai."
Đào Cảnh Nhiên ôn hòa cười.
"Cha mẹ ta có việc ra ngoài rồi, trong nhà chỉ còn mình ta."
Điềm Nhi vừa định nói tiếp thì Cảnh Nhiên lại quay sang Lâm Huyên Nhi, mỉm cười hỏi:
"Vị này chắc là chị gái của Điềm Nhi, Huyên Nhi?"
Lâm Huyên Nhi nghe vậy hơi kinh ngạc. Trong ký ức của nguyên chủ rõ ràng chưa từng gặp Đào Cảnh Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



