Khí thế kiêu ngạo trên mặt Lâm Uyển Nhi lập tức yếu đi vài phần. Lâm Huyên Nhi lúc này thật sự có một cảm giác đáng sợ khó diễn tả. Trong mắt Uyển Nhi thoáng qua vẻ nghi hoặc.
Sao cô ta lại có cảm giác này chứ? Đây chẳng phải chỉ là Lâm Huyên Nhi, con nha đầu lười nhất nhà họ Lâm sao? Bình thường mỗi khi tâm trạng không tốt, cô ta cũng chẳng ít lần tìm đến bắt nạt đối phương, có bao giờ thấy Huyên Nhi lợi hại chỗ nào đâu. Nghĩ vậy, vẻ mặt Lâm Uyển Nhi lập tức lại trở nên ngang ngược. Cô ta đặt giỏ cơm xuống, hừ lạnh nhìn Lâm Huyên Nhi.
"Đồ tiện nhân, nhìn ta bằng ánh mắt gì thế? Một ngày không dạy dỗ là quên mất ta lợi hại thế nào rồi phải không?"
Lâm Huyên Nhi nghe xong không nói, chỉ lục tìm trong đầu những ký ức liên quan đến Lâm Uyển Nhi và nguyên chủ. Thì ra trước kia Lâm Uyển Nhi không ít lần bắt nạt cả cô lẫn Điềm Nhi. Gần đây nhất, sau khi bị Lý Đại Phúc bỏ, Uyển Nhi còn chạy thẳng tới nhà họ Lâm, trút hết cơn giận lên người Huyên Nhi một trận.
Ánh mắt Lâm Huyên Nhi không khỏi lóe lên. Nguyên chủ có thể đang ngủ mà chết, tạo cơ hội cho cô của thế kỷ hai mươi mốt xuyên vào thân thể này, chưa biết chừng còn có liên quan đến Lâm Uyển Nhi. Trong lúc Lâm Huyên Nhi đang tự suy nghĩ, Lâm Uyển Nhi bị cô phớt lờ lại tức đến giậm chân.
"Tiện nhân, dám coi ta như không tồn tại sao?"
Cô ta giận dữ mắng một câu, đột ngột giơ tay, không chút do dự tát thẳng về phía Lâm Huyên Nhi. Lâm Vinh Phát và Hạ Như Lam lập tức kinh hãi, nhưng hai người còn chưa kịp ngăn cản thì tay Lâm Huyên Nhi đã bật lên. Ánh mắt sắc lại, cô chính xác nắm chặt cổ tay Lâm Uyển Nhi.
Động tác nhìn qua vô cùng tùy ý, nhưng ngay trong khoảnh khắc nguy cấp lại chặn đúng cổ tay đối phương, không sai một chút nào. Giữ được tay cô ta, Lâm Huyên Nhi nhướng mày nhìn khuôn mặt kinh ngạc kia, thản nhiên hỏi:
"Tiện nhân đang mắng ai vậy?"
Lâm Uyển Nhi gần như chẳng cần suy nghĩ, lập tức bật ra:
"Tiện nhân đang mắng ngươi!"
Lâm Huyên Nhi cười lạnh.
"Đúng rồi, chính là tiện nhân đang mắng ta."
"Ha ha ha... ha ha ha..."
Tiếng cười xung quanh lập tức nổ vang. Ngay cả Điềm Nhi vốn còn đầy sợ hãi cũng không nhịn được mà bật cười. Nhìn người chị hoàn toàn khác trước kia, nỗi sợ Lâm Uyển Nhi trong mắt cô bé từng chút một tan đi.
Lâm Uyển Nhi ban đầu vẫn chưa hiểu, ngẫm hai giây mới chợt nhận ra mình bị gài. Mặt cô ta lập tức xanh mét vì tức. Con tiện nhân Lâm Huyên Nhi này vậy mà vòng vo mắng ngược lại cô ta!
Một tay đã bị Lâm Huyên Nhi giữ chặt, Lâm Uyển Nhi không chút do dự giơ tay còn lại lên. Không ngờ tay thứ hai cũng dễ dàng bị Lâm Huyên Nhi bắt lấy. Nhìn vẻ mặt đầy kinh hãi của đối phương, khóe môi Lâm Huyên Nhi cong lên một nụ cười lạnh. Những ngón tay đang giữ cổ tay Lâm Uyển Nhi hơi siết lại.
Lâm Uyển Nhi lập tức đau đến hét lên. Hoàng Nguyệt Mai đứng bên cạnh sợ đến sắc mặt tím tái.
Vừa nói, ánh mắt cô vừa lướt về chỗ Lâm Uyển Nhi ban nãy đặt giỏ cơm. Trong mắt lóe lên ý cười, Lâm Huyên Nhi đột ngột vung hai tay, hất mạnh Lâm Uyển Nhi ra ngoài. Không lệch một tấc, cả người cô ta rơi đúng vào chiếc giỏ cơm mình vừa mang tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
