Rốt cuộc cũng vớ được một cây gậy trúc trong bếp, bà xông ra phang tới tấp vào người Lê Tiếu Tiếu. Lê Tiếu Tiếu đâu phải con ngốc, lủi nhanh như chớp nấp tịt sau lưng Mạnh Quan Kỳ: “Mao ma ma, đánh người là không đúng đâu nhé!”
A Sinh và Liễu Chi hớn hở đứng xem kịch hay, còn xúm vào cản đường Mao ma ma giúp Lê Tiếu Tiếu: “Tiếu Tiếu tỷ chạy mau đi, đừng để Mao ma ma tóm được.”
Mạnh Quan Kỳ bị ba người bọn họ vây quanh xoay như chong chóng, Lê Tiếu Tiếu còn thò tay níu áo đẩy hắn ra làm bình phong chắn trước mặt Mao ma ma. Cơ thể hắn cứng đờ trong giây lát, nhưng rất nhanh đã hào hiệp hùa theo màn trốn tìm của nàng.
Mao ma ma dĩ nhiên chẳng có gan vung gậy đập trúng công tử, nhưng lại hậm hực Lê Tiếu Tiếu nghịch ngợm quá đà, quyết chí phải tẩn cho nàng một trận nhớ đời. Thế là bà hệt như diều hâu vồ gà con, cứ lượn lờ quanh Mạnh Quan Kỳ, hai đứa nhỏ lại còn đứng bên cạnh phá đám. Mao ma ma tức đỏ bừng mặt, chạy tới vã mồ hôi hột.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

